Nói xong, mặt già của Tuân lão có vẻ hả hê, hàng mi trắng tuyết nhướng lên tỏ vẻ rất vui, ông ta còn ngẩng đầu ra hiệu cho Bạch Sương ném linh thạch vào tay mình.
Bạch Sương chống tay lên bàn, nâng cằm cụp mắt, hàng mi che khuất cảm xúc trong mắt anh. Tuy là không biết anh đang nghĩ gì nhưng bờ môi mím chặt kia cũng chứng tỏ cõi lòng ngổn ngang của anh lúc này. Bạch Sương nhìn linh thạch trên bàn, trong đôi con ngươi vàng hơi sáng lên.
Bạch Sương cầm linh thạch lên ngắm nghía, ánh mắt của Tuân lão cũng di chuyển theo tay anh, anh chầm chậm nói, “Tôi còn chuyện này cần Tuân lão giúp…”
“Vậy là ngài muốn giấu giống cái kia ở tộc cáo tuyết?”
Sau khi Tuân lão nghe Bạch Sương nói, ông ta vuốt râu cố ý nhấn mạnh chữ “giấu”.
“Tôi cứ tưởng ngài khác với những tên nhóc khác, ai ngờ ngài cũng chơi trò này.”
“Ông hiểu lầm rồi, tôi và Trì Ương không là gì với nhau cả, chỉ là tiện tay giúp đỡ để cô ấy tới tộc cáo tuyết vì nơi này phù hợp với cô ấy mà thôi.”
Tất nhiên là Bạch Sương hiểu được ông ta đang ám chỉ chuyện gì.
“Ngài đừng nói mấy câu êm tai này, ngài thường hay đến tộc của tôi, cô gái đó ở đây, ngài tới đây gặp chẳng phải là thuận tiện sao?” Tuân lão là lão cáo già sống lâu, sao lại không hiểu Bạch Sương đang định làm gì, ông ta lườm anh, vạch trần kế hoạch của anh.
Đúng thế, Bạch Sương thật sự có tính toán, tộc cáo tuyết là nơi biết được những tin tức sớm nhất, anh cũng thường hay tới đây trao đổi thông tin với Tuân lão. Nếu Trì Ương ở lại tộc cáo tuyết, anh có thể thường xuyên tới thăm cô, không bị người ta nghi ngờ. Nếu khi đó phượng hoàng không chọn anh thì anh có thể đưa Trì Ương về làm bạn đời…
Bạch Sương cụp mắt không phản bác lời Tuân lão, nhưng sắc mặt cũng bình thản, không hề xấu hổ khi bị vạch trần.
Đó là một chiếc váy dài sang trọng màu xám, có thắt lưng quấn quanh eo, tay áo rộng dài đến mép váy. Vốn dĩ Trì Ương nhỏ gầy, lại thắt eo, cộng thêm tay áo dài như thế, khi gió thổi qua khiến làn váy lay động, trông vừa xinh đẹp vừa tiên khí.
“Cô đẹp quá!”
Gia Lị vô thức sờ sờ mặt Trì Ương, cô gái ngoan ngoãn đứng yên, bị sờ cũng không nhúc nhích, khiến lòng trắc ẩn của Gia Lị trào dâng.
“Cô là người của tộc nào, tộc nhân các cô có xinh đẹp như cô không?”
Bàn tay Gia lị xoa xoa gò má cô gái, vừa mềm vừa mịn như một nắm mì, khiến cô ấy không nỡ buông tay. Trì Ương nói mình là tộc người, Gia Lị cũng là người tùy tiện, mặc dù không biết tộc người là tộc nào nhưng cô ấy cảm thấy thế giới này to như thế, nhiều tộc như thế, mình không biết cũng là chuyện bình thường, bèn gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
