Giọng nói của Lê Nguyệt mang theo vài phần quẫn bách, đầu ngón tay vô thức kéo kéo chiếc váy da thú trên người. Dẫu biết rõ mấy vị thú phu này hận nguyên chủ thấu xương, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ ý nghĩ khác thường nào với mình, nhưng bị năm cặp mắt nhìn chằm chằm lúc cởi đồ tắm rửa thì bất luận là ai cũng không thể tự nhiên cho được.
Mấy vị thú phu nghe thấy lời này lại một lần nữa sững sờ. Nàng ta... không phải là đang xấu hổ đấy chứ?
Lê Nguyệt của trước đây làm sao thèm để tâm đến mấy chuyện này? Khi cha nàng ta cưỡng ép lôi nàng ta đi tắm, nàng ta hết khóc lóc om sòm quào quấu loạn xạ lại tới mở miệng chửi bới độc địa, dường như chưa từng nghĩ đến việc phải né tránh các giống đực. Giờ đây nàng ta vậy mà lại biết đỏ mặt, còn bảo bọn họ quay người đi?
U Liệt là người phản ứng lại đầu tiên. Đôi mắt đỏ sậm của hắn quét qua gò má ửng hồng của Lê Nguyệt, không nói hai lời, hắn liền quay phắt người lại, lưng hướng về phía bờ sông, giọng nói vẫn lạnh lùng, cứng nhắc như cũ:
"Ta canh giữ ở trên bờ, có động tĩnh gì sẽ nhắc nhở ngươi."
Tẫn Dã cũng vội vàng quay người đi, hừ một tiếng nói:
"Ta qua bên kia xem thử có dấu vết của dã thú không!"
Nói xong, hắn còn cố tình bước xa ra vài bước, nhưng trong lòng lại cười thầm, nói như thể hắn thèm nhìn lắm không bằng.
Tư Kỳ và Trì Ngọc nhìn nhau một cái, cũng lần lượt quay lưng lại. Tư Kỳ bước đến bên cạnh U Liệt, ánh mắt cảnh giác quét nhìn khu rừng xung quanh; Trì Ngọc thì tựa vào một thân cây, trong đôi mắt xanh xám bớt đi vài phần ngả ngớn, thêm vào vài phần nghiêm túc.
Giống cái tắm rửa ở ngoài dã ngoại là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Bất kể bọn họ có chán ghét Lê Nguyệt đến mức nào thì cũng bắt buộc phải bảo đảm an toàn cho nàng. Một khi giống cái đã kết khế tử vong ngoài ý muốn, tuy không đến mức khiến họ nổ tung cơ thể chết ngay tại chỗ như khi chính tay sát hại nàng, nhưng bọn họ sẽ phải nếm trải nỗi đau đớn y hệt như giống cái trước lúc lâm chung. Nếu giống cái bị mãnh thú cắn chết, giống đực cũng sẽ phải trải qua một lần cảm giác toàn thân bị xé xác nghiền nát. Gần như không có giống đực nào có thể gượng dậy sống sót sau sự phản phệ kinh hoàng ấy của thú ấn.
Lạn Tịch nhìn Lê Nguyệt đứng bên bờ sông, hai tay siết chặt lấy chiếc váy da thú, ánh mắt hắn lướt qua vệt bầm chưa tan trên cổ nàng, khẽ tối lại. Hắn bước ra khỏi thùng gỗ, tiến thẳng xuống dòng nước sông, sau đó quay lưng về phía nàng. Hắn là thú nhân Hải tộc, vùng nước chính là lĩnh vực của hắn. Ở dưới nước, hắn có thể cảm nhận nguy hiểm nhạy bén hơn hẳn khi ở trên bờ. Hành động xuống nước của hắn đã chứng minh hắn tình nguyện bảo vệ nàng.
Lê Nguyệt thở phào nhẹ nhõm một hơi. Xem ra sự trói buộc của thú ấn kết khế vẫn rất mạnh mẽ, bất luận trong lòng bọn họ có hận thù đến đâu thì vẫn phải bảo đảm an toàn cho nàng trước. Nàng cảm kích nhìn bóng lưng Lạn Tịch một cái, rồi nói vọng lại với mấy vị thú phu:
U Liệt đứng quay lưng lại nhưng sống lưng càng thêm căng thẳng, đôi mắt đỏ sậm xẹt qua một tia kinh ngạc. Những lời hắn nghe được từ miệng Lê Nguyệt nhiều nhất trước đây là nhục mạ, là mệnh lệnh, là những lời nguyền rủa cay độc ngâm nước muối, thế mà nàng ta lại biết nói lời "cảm ơn"?
Tẫn Dã bước chân đang bước ra khựng lại giữa không trung, đôi mắt xanh băng đầy vẻ mờ mịt, hắn thậm chí còn nghi ngờ có phải tai mình vừa nghe nhầm hay không.
Tư Kỳ bàn tay buông thõng bên sườn lặng lẽ siết chặt, cảm xúc trong mắt vô cùng phức tạp. Từ việc đề xuất giải khế, chia thịt cho giống đực ăn, cho đến lời cảm ơn hiện tại, mỗi một cử động của nàng đều kỳ lạ đến đỉnh điểm. Một người làm sao có thể thay đổi long trời lở đất chỉ sau một đêm như vậy? Là thủ đoạn hành hạ mới, hay là... nàng thực sự đã khác trước?
Trì Ngọc khẽ nghiêng nghiêng bả vai, trong mắt lóe lên tia dò xét. Hắn vốn quả quyết đây là chiêu trò mới của Lê Nguyệt, chờ xem khi nào nàng ta lộ ra nanh vuốt. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại, nàng không những không làm bất cứ điều gì bất lợi cho họ, mà ngược lại còn biết xấu hổ khi bị nhìn trộm lúc tắm, biết nói lời cảm ơn vì họ đã canh gác, chuyện này thực sự đã vượt quá dự liệu của hắn.
Duy chỉ có Lạn Tịch là bất động dưới nước, vây đuôi khẽ đập nhẹ tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, khi nghe thấy hai chữ "cảm ơn" kia, cõi lòng hắn đã sớm nổi lên giông bão.
Lê Nguyệt không nói thêm gì nữa, nàng hít một hơi thật sâu, quay người đi ra sau một tảng đá lớn bên bờ sông. Tuy biết họ đã quay lưng đi nhưng nàng vẫn vô thức tìm một vật che canh theo bản năng. Nàng nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo quây và váy bằng da thú trên người, xếp gọn gàng đặt lên tảng đá, rồi kiễng chân nhảy xuống nước.
Nước sông vừa vặn ngập đến hông nàng, làn nước mát rượi lập tiếp bao bọc lấy cơ thể, gột rửa đi sự dính dớp và mùi mồ hôi, khiến nàng không nhịn được mà thoải mái thở hắt ra một hơi. Nàng cúi người vục một vốc nước dội lên đầu, mái tóc dài màu tím đậm bị nước làm ướt sũng, dính chặt vào cổ và sau lưng, phác họa nên những đường nét mảnh mai, uyển chuyển.
Mấy vị thú phu trên bờ lúc này tâm tư cũng không hoàn toàn đặt hết vào việc cảnh giới. Lạn Tịch và Tư Kỳ suốt cả quá trình đều nghiêm chỉnh quay lưng về phía nàng, không hề nhìn lại.
Trì Ngọc thì không an phận như thế. Hắn tựa vào thân cây, nhìn có vẻ như đang đăm đăm nhìn về phía xa, nhưng thực chất lại dùng ánh mắt liếc trộm qua khóe mắt. Trong đôi mắt xanh xám xẹt qua một tia kinh diễm. Khoảnh khắc này, mái tóc ướt dính vào người mới làm lộ ra vòng eo thon thả cùng làn da trắng ngần của nàng, so với dáng vẻ bạo ngược trong ký ức hoàn toàn là hai người khác biệt.
U Liệt ban đầu chỉ định quay đầu liếc nhìn một cái, cái liếc mắt này vừa vặn bắt gặp cảnh Lê Nguyệt đang hất nước gội đầu. Những giọt nước nương theo gò má nàng trượt xuống, đọng lại trên xương quai xanh, lấp lánh ánh nước. Yết hầu của hắn khẽ lăn lộn một cái đầy vô thức, rồi mới quay ngoắt đầu đi, không nhìn nữa.
Tẫn Dã ở bìa rừng phía xa đi qua đi lại, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách sau lưng, hắn quay người bước về phía bờ sông vài bước. Dù sao giống cái tắm rửa dưới sông cũng có nguy hiểm, hắn bắt buộc phải đề phòng, tuyệt đối không phải vì hắn muốn nhìn trộm nàng tắm rửa!
Tẫn Dã phóng tầm mắt nhìn qua, chỉ thấy Lê Nguyệt ngâm nửa thân mình dưới nước, mái tóc dài màu tím ướt sũng rũ trên vai, vài lọn tóc vương vấn nơi chiếc cổ trắng ngần, giọt nước nhỏ giọt từ ngọn tóc xuống xương quai xanh lấp lánh ánh nước. Đôi mắt đen của nàng hơi cụp xuống, vòng eo thon gọn, vóc dáng thướt tha, khuôn mặt nghiêng dưới ánh mặt trời thấu ra sắc hồng mềm mại. Không còn vẻ đanh đá, chua ngoa thường ngày, nàng lúc này chỉ còn lại sự nhu mỳ, quyến rũ được bao phủ trong làn hơi nước mờ ảo, khiến hơi thở của hắn đột ngột đình trệ, ánh mắt dính chặt vào đó không cách nào dời đi được.
Hắn thậm chí quên cả hít thở, chỉ trân trân nhìn ngắm bóng hình dưới nước kia. Cho đến khi Lê Nguyệt giơ tay lên lau mặt, hắn mới giật nảy mình định thần lại, vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhưng vành tai đã đỏ bừng lên như sắp nhỏ ra máu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, ở trong lòng tự cảnh cáo chính mình: nàng ta đột nhiên đòi tắm rửa, nhất định là đang cố tình quyến rũ bọn họ...
Ngay trong khoảnh khắc Tẫn Dã đang hoảng loạn quay mặt đi, mặt nước bỗng nhiên truyền đến một tiếng "Oạp..." lớn dữ dội! Đó tuyệt đối không phải tiếng động do Lê Nguyệt nghịch nước tạo ra, mà là tiếng động của một vật thể khổng lồ, nặng nề xé rách mặt nước phóng lên!
Hắn đột ngột quay đầu lại, đồng tử co rụt mạnh mẽ.
Chỉ thấy một con thú lớn toàn thân đen kịt pha sắc xanh đang từ vùng nước phía sau lưng Lê Nguyệt lao vút ra. Ngoại hình của nó trông giống như một con cá sấu nhưng kích thước lại phóng đại gấp hàng chục lần. Lớp vảy giáp phủ đầy trên lưng phản chiếu ánh sáng lạnh tanh, chiếc đuôi dài như đuôi rắn quật mạnh một cái xuống nước, cái miệng đỏ lòm như chậu máu há hốc ra, hàm răng nanh sắc nhọn hoắt lóe lên ánh lạnh ghê người, lao thẳng về phía sau lưng Lê Nguyệt!
"Cẩn thận!"
Tẫn Dã gầm thét lên một tiếng phẫn nộ, trong nháy mắt đã hóa thành hình dáng sư tử, bờm tóc màu đen dựng ngược lên, bốn phương vuốt đạp mạnh xuống đất lao điên cuồng về phía bờ sông.
Lê Nguyệt chỉ cảm thấy sau lưng có một luồng gió tanh tưởi quất mạnh tới, nàng vừa quay người lại liền nhìn thấy một cái miệng khổng lồ đang há hốc cùng hàm răng nanh tua tủa, dữ tợn sát sạt trước mắt.
Toàn bộ lông tơ trên người nàng dựng đứng lên trong tích tắc, nàng theo bản năng điên cuồng lùi lại phía sau, nhưng mắt cá chân lại bị một viên đá dưới đáy sông vấp một cái. Cả người nàng lảo đảo ngã sụp xuống lòng sông, làn nước lạnh ngắt tức thì tràn lên đến tận ngực.
Nhìn hàm răng nanh ghê rợn kia càng lúc càng áp sát lại gần mình, từ trong cổ họng nàng không cách nào kiềm chế được mà bật ra một tiếng hét chói tai đầy tuyệt vọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

