: Linh KimTần Văn Châu từ bên trên giường bò xuống dưới, quay đầu nhìn Ngôn Cẩn cười: "Con cùng chị đi tìm giáo viên báo danh, chờ các con ra tới cùng mẹ và cha các con đi ăn cơm.
Gần đây ta nghe nói có mở một tiệm ăn hương vị rất không tồi."Ngôn Cẩn tận lực bỏ qua ánh mắt của mấy bạn cùng phòng, ngoan ngoãn đối với Tần Văn Châu gật gật đầu, sau đó bọn họ liền cùng nhau rời khỏi phòng ký túc.Tần Văn Châu cùng Ngôn Thành chờ hai con gái, Ngôn Hi lôi kéo tay Ngôn Cẩn cùng nhau đi tìm chủ nhiệm lớp báo danh.
Dọc đường đi vẫn luôn khống chế bước chân của chính mình không quá nhanh, tránh để em gái mệt.Đây chính là lần đầu tiên cô chân chính gánh vác đại sự chiếu cố em gái, cô cũng không thể phạm sai lầm.Ngôn Cẩn nhìn sắc mặt Ngôn Hi, có chút buồn cười nhéo nhéo tay đối phương."Chị đừng khẩn trương như vậy, cũng chỉ là đi bộ thôi, em cũng không có yếu ớt đến mức này."Ngôn Hi quay đầu nhìn Ngôn Cẩn, sau đó biểu tình nghiêm túc lắc lắc đầu."Là ai khi còn nhỏ nháo muốn đi nhà trẻ, mẹ không đồng ý, kết quả người nào đó liền nháo đến mức bệnh tim tái phát."Chuyện này người khởi xướng là Ngôn Cẩn, cô có thể nói cho chị gái ngốc bạch ngọt lần đó là cô cố ý sao?"Còn có tiểu học năm 4 lần đó, hiệu trưởng kéo dài tan học một hồi, làm người nào đó dưới mặt trời phơi nắng nhiều một hồi, là ai vừa về đến nhà liền trực tiếp té xỉu phải đi bệnh viện? Tim đập vài lần suýt nữa ngừng."Ngôn Cẩn: lần đó cô bị phơi dẫn đến cảm nắng, cho nên mới một hơi suyễn dẫn đến trái tim không khỏe sao? Cô cũng không cố ý."Còn có phía trước rất nhiều lần, mẹ chẳng qua nói lớn một chút, em liền bị dọa đi bệnh viện."Ngôn Cẩn: Kia đều là vì cứu chị, làm mẹ không trách cứ chị nữa, chị gái ngốc.Chỉ là vừa nghe vậy, Ngôn Cẩn cảm thấy mình có thể sống tới bây giờ rất không dễ dàng.Ngôn Hi cuối cùng hạ kết luận: “Hơn nữa Tiểu Cẩn, mẹ đã nói chị phải chăm sóc tốt cho em.
Rốt cuộc đến khi nhìn thấy hai thân ảnh Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi, Tần Văn Châu vội vàng xuống xe đi đón.“Như thế nào hiện tại mới trở về, thân thể Tiểu Cẩn không có việc gì đi?”Câu hỏi này là hỏi Ngôn Hi, Ngôn Cẩn nghe vậy bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó đi tới phía trước Tần Văn Châu nói: "Mẹ, con không có việc gì, chẳng qua báo danh chậm một ít thời gian thôi."Ngôn Hi lúc này cũng đi theo gật đầu khẳng định lời Ngôn Cẩn nói.Tần Văn Châu lúc này mới yên tâm.“Vậy là tốt rồi.” Bà lại nói: “Tiểu Cẩn hiện tại khẳng định đói bụng đi, chúng ta liền đi ăn cơm trước, thời điểm các con không có ở đây cha con đã đặt sẵn một bàn, đồ ăn đã chuẩn bị tốt, đều là món con thích ăn."Ngôn Cẩn gật gật đầu, đi theo Ngôn Hi cùng nhau lên xe, sau đó Ngôn Thành mới khởi động xe, hướng ra ngoài trường học..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


