: Linh KimThời điểm trong lòng Ngôn Cẩn chửi thầm, Ngôn Thành lại một lần nữa mở miệng.Chẳng qua âm thanh của Ngôn Thành không còn bất đắc dĩ lúc trước, thay thế là một loại tình cảm áp lực."Con không quên, con trước nay đều không quên mạng mình nhặt về như thế nào.
Nhưng điều này là do con gánh vác, cũng không chút quan hệ nào với Văn Châu, cô ấy vì con đã thực ủy khuất.""Chúng con vì cái gì ba năm đều không về nhà, con tin tưởng trong lòng cha mẹ đều rõ ràng.
Còn có hai anh nhà bác cũng đang chờ các con qua cùng nhau chơi đấy."Đối với hai đứa trẻ nói dối một chút, Ngôn Hi lúc này đã bị Tần Văn Châu thuyết phục."Con muốn đi nhà ông bà ngoại!"Ngôn Cẩn cắn cắn môi, cũng nói theo: "Tiểu Cẩn cũng phải đi."Tần Văn Châu nghe vậy, trên mặt tươi cười càng thêm xán lạn.Bà thực mau thu dọn đồ vật ngày hôm qua mang tới, cùng Ngôn Thành từ biệt hai lão nhân, Tần Văn Châu mang đồ vật đã thu dọn xong lên xe.Ngôn Ái Quốc lạnh mặt ngồi trong phòng khách không nói lời nào, chỉ đối với lúc Tần Văn Châu mang hai đứa trẻ tới cáo biệt mới nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.Ngôn Thành cũng không phản ứng với cha mình, thu thập tốt mọi thứ cùng mẹ mình cáo biệt, lúc sau liền ngồi vào trong xe.Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi còn cố ý tìm hai bạn mới ngày hôm qua nói xong lời từ biệt.Còn đối với Nam Nam cùng Tiểu Hổ quà ly biệt.Thời điểm mở cửa xe, Ngôn Thành đối với Từ Phượng Liên bên ngoài xe khuyên nhủ: "Mẹ, người trở về đi.
Bên ngoài trời lạnh, đừng để bị cảm."Từ Phượng Liên trong miệng đáp ứng một tiếng, thần sắc lại vẫn cứ có chút thống khổ.Môi bà run rẩy một lúc, cuối cùng không thể không hỏi tới một câu."Con trai, năm sau con còn trở về không?"Ngôn Thành nghe vậy sửng sốt một chút, một lát sau nó mới như có như không gật gật đầu.“Hẳn là sẽ!”Không phải khẳng định, là hẳn là.Từ Phượng Liên bỗng dưng liền cảm thấy hốc mắt mình ươn ướt..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)