Chỉ thấy trước mặt là một nữ tử khoác trên mình bộ váy trăm hoa màu lam nhạt như làn khói nước. Trên vạt áo dùng chỉ bạc thêu những đóa ngọc lan điểm xuyết li ti. Ba nghìn sợi tóc đen buông xõa sau lưng, chỉ được buộc hờ bằng một dải lụa mỏng. Vòng eo nhỏ nhắn được đai ngọc ôm gọn, trên mái tóc còn đội một vòng hoa kết từ linh hoa.
Ngũ quan nàng tinh xảo, chỉ trang điểm nhàn nhạt. Dưới khóe mắt là một cánh bướm như đang khẽ tung cánh, đôi môi căng mọng lấp lánh, càng thêm phần động lòng người.
Yết hầu Thuần Vân khẽ chuyển động, ánh mắt hắn mất một lúc mới rời khỏi người nàng, giọng nói hơi khàn đi.
“Ngươi...”
Sở Dụ vung tay tạo ra một tấm thủy kính giữa không trung, chỉ liếc một cái đã ngây người.
Mỹ Nhân Kiếm đúng là rất biết bắt kịp xu hướng. Kiểu hóa thân thành tiên tử hoa này ở hiện đại thường thấy trong các bộ ảnh chân dung, vừa nhẹ nhàng vừa thoát tục. Nàng nhìn vòng hoa trên cổ tay, rồi những đóa hoa nhỏ thêu trên nếp váy, không khỏi cảm thán. Tay nghề này thật quá tinh xảo. Từ giày dép, lớp trang điểm cho đến các món phụ kiện phối trên người đều đẹp đẽ, tinh mỹ vô cùng.
Sở Dụ giải trừ năng lực của Mỹ Nhân Kiếm, khôi phục lại bộ đệ tử phục ban đầu.
Lúc này Thuần Vân mới ngẩng đầu, giọng nói cũng trở lại bình thường.
“Không ngờ năng lực của Phương Hoa Mỹ Nhân Kiếm lại là như vậy.” Hắn ngừng một chút rồi hỏi: “Nó dựa vào cái gì để hóa trang?”
Sở Dụ nghĩ nghĩ. Nếu nàng nói là dựa theo hình mẫu lý tưởng... tiền bối có chém chết nàng không?
“Nhưng đây chỉ là huyễn thuật thôi đúng không? Có thể bao phủ phạm vi lớn như vậy sao?” Thuần Vân nghi hoặc. Bất kỳ năng lực nào của linh kiếm cũng cần linh lực của kiếm chủ chống đỡ, Sở Dụ thật sự chịu nổi mức tiêu hao lớn như vậy?
“Chủ nhân, trước khi thi đấu nhớ chuẩn bị váy áo nhé. Nếu phạm vi quá lớn thì ta chỉ có thể tăng vẻ đẹp của chủ nhân lên, khiến người trông nổi bật và xinh đẹp hơn một chút. Mấy món trang sức đơn giản thì vẫn chống đỡ được.”
Nghe thấy giọng của Thuần Vân ca ca, Mỹ Nhân Kiếm lập tức đáp lời.
Sở Dụ thuật lại nguyên văn cho Thuần Vân nghe.
Thuần Vân đi qua đi lại vài bước rồi trầm ngâm.
“Cũng được. Khả năng phối đồ của Mỹ Nhân Kiếm không tệ. Hay là ngươi lên kế hoạch trước, ta vẽ bản thiết kế, rồi trước ngày thi đấu mang đến Y Hương Các may thành phẩm.”
Khoan đã...
Sở Dụ rơi vào trầm tư.
Nàng đúng là đang tu tiên mà nhỉ? Sao lại giống đi thi hoa khôi thế này? Còn phải vẽ bản thiết kế quần áo nữa?
Vị tiền bối này thật sự đáng tin sao?
Than thì than vậy, nhưng thứ cần mua vẫn phải mua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

