Sở Dụ ngả người ra sau, từ một góc độ cực kỳ xảo quyệt đâm mũi kiếm về phía Cố Tư Ngôn. Cố Tư Ngôn tránh không kịp, vội vàng bấm pháp quyết, chỉ thấy trên lôi đài bỗng nổi lên một trận cuồng phong cát bụi mù mịt. Lúc này Sở Dụ đang khom người, cát bụi lập tức làm mờ hai mắt nàng. Nàng không dám khinh suất, lập tức lấy gậy ông đập lưng ông, cũng thi triển một chiêu Phong Trào Thuật tương tự.
Loại pháp quyết này thông thường tiêu hao lượng lớn linh lực. Sắc mặt Cố Tư Ngôn trắng bệch, khẽ thở dốc mấy hơi, mũi chân phải điểm nhẹ, cả người tựa chim nhạn tung cánh bay lên.
“Là Thanh Phong Kiếm Quyết trong Quân Tử kiếm!”
Sở Dụ đang định vận khí chuẩn bị đối phó thì mũi kiếm trong tay bỗng rung lên.
Chỉ thấy Huyễn Linh Ngọc trên Mỹ Nhân Kiếm bất ngờ xuất hiện một vết nứt, hơn nữa vết nứt càng lúc càng nhiều, mơ hồ có dấu hiệu sắp vỡ.
“Không xong! Chủ nhân, Huyễn Linh Ngọc sắp không chống nổi nữa, e rằng ta sắp biến về nguyên dạng rồi.” Toàn thân Mỹ Nhân Kiếm màu hồng nhạt run lên bần bật, ngay cả chuôi kiếm cũng bắt đầu nhạt màu.
Sở Dụ khẽ nhíu mày. Mỹ Nhân Kiếm cực kỳ nổi danh trong Tu Chân giới, là một trong mười thanh kiếm nổi tiếng của Ma đạo Kiếm Trủng, rất nhiều người đều nhận ra hình dáng của nó. Nơi đây lại tụ tập đông đảo đại năng Chính đạo, nếu bị phát hiện...
Nàng siết chặt chuôi kiếm, giả vờ linh lực cạn kiệt, nửa người dựa lên mũi kiếm.
“Tiểu Bạch, trước khi ngọc vỡ, ta sẽ thu ngươi vào túi trữ vật.”
Đám đệ tử dưới đài thấy Sở Dụ không tiếp tục vận kiếm, trái lại trông có vẻ suy yếu, đều thở dài.
“Có thể ép Cố sư thúc phải dùng đến Thanh Phong Kiếm Quyết, vị nữ tu này đã rất lợi hại rồi.”
“Đáng tiếc linh lực không đủ, nghe nói nàng mới Trúc Cơ sơ kỳ, như vậy cũng đã rất khá.”
Quanh người Cố Tư Ngôn phủ lên một tầng ánh lục nhàn nhạt. Giao Long Ngọc Tủy Kiếm màu xanh biếc tỏa ra từng vòng kiếm khí, khiến không khí xung quanh như ngưng đọng. Chỉ nghe một tiếng kiếm xé gió vang lên, bóng dáng Cố Tư Ngôn đã nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, chớp mắt xuất hiện cách Sở Dụ chỉ một thước. Mũi kiếm xanh biếc mang theo mùi trúc thanh nhã lao tới.
Sở Dụ hơi híp mắt, đồng thời giữ vững tâm thần, chú ý tình trạng của Mỹ Nhân Kiếm trong tay.
Thua trận này không sao, nhưng để lộ Mỹ Nhân Kiếm thì lại là chuyện lớn.
“Mau tránh ra!”
Tần Tuyết Thiền bất chấp thất lễ, đứng bật dậy hô lớn.
Một đạo kiếm quang xanh biếc thẳng tắp chém về phía Sở Dụ. Kiếm khí gần như ngưng thành thực thể, mang theo khí thế không gì cản nổi. Trong lòng Sở Dụ chợt dâng lên cảm giác quen thuộc.
Đây... chẳng lẽ là kiếm ý?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
