Căn cứ ngọc giản ghi chép, ba thức đầu của nhiễu chỉ nhu kiếm pháp lần lượt là: Mộng hồn u, Thương đoạn trường và Tam sinh nhiễu chỉ nhu. Hai thức đầu lấy điểm đặc biệt là xuất kỳ bất ý, dùng nhu thắng cương; còn thức thứ ba sẽ xuất hiện vô số tàn ảnh mũi kiếm, khiến đối thủ khó lòng phân biệt thật giả.
Sau khi đọc kỹ ngọc giản, Sở Dụ lấy Chỉ Nhu kiếm ra từ túi trữ vật. Bởi vì tạm thời đã cắt đứt liên hệ, nên hiện tại Chỉ Nhu kiếm đang ở trạng thái vô chủ, sẽ không nghe theo sự điều khiển của Bạch Lạc Nhụy.
Chỉ Nhu kiếm là một thanh nhuyễn kiếm, toàn thân mang màu ngọc bích. Dùng đầu ngón tay bẻ nhẹ, thân kiếm liền hơi cong xuống. Nàng thử làm theo dáng kiếm của ba thức đầu, học theo từng bước mà luyện một lần, ừm... không có chút tiến triển nào.
Chuyện này không thể nóng vội, quen tay hay việc, ít nhất phải vung kiếm hơn trăm lần mới có thể lĩnh hội được tinh túy trong kiếm chiêu.
Lúc này, màn đêm phủ xuống, sương lạnh lặng lẽ kéo đến. Giữa mùa hạ, ban đêm lại có vài phần se lạnh, dưới ánh trăng mờ ảo không nhìn thấy bao nhiêu vì sao, chỉ có thể nghe tiếng côn trùng rả rích vang lên.
Bất tri bất giác, vậy mà đã đến nửa đêm.
Sở Dụ lau mồ hôi trên trán. Bởi vì vận động kịch liệt, quần áo đã bị mồ hôi thấm ướt. Nàng tiện tay cởi áo choàng bên ngoài, chỉ để lại lớp áo trong mát lạnh. Dù sao hiện giờ đã là nửa đêm, cũng chẳng có ai rảnh rỗi chạy đến nơi này nhìn trộm.
Ánh trăng xuyên qua bóng cây, rơi xuống mặt đất như vô số mảnh ngọc vỡ, phủ lên người nữ tu dưới gốc cây một tầng áo nguyệt mỏng manh. Chỉ thấy nàng vóc người thon dài, dung mạo tựa Cửu Thiên Huyền Nữ, không giống người phàm. Toàn thân được bao bọc bởi một tầng linh khí nhàn nhạt.
Đúng lúc ấy, tâm thần Sở Dụ chấn động, giống như đột nhiên khai thông, vô số suy nghĩ trong lòng lập tức hiện lên. Mà Chỉ Nhu kiếm trong tay nàng cũng tỏa ra ánh sáng ngọc óng ánh.
Sở Dụ giống như được khai thông hai mạch Nhâm Đốc, đôi mắt sáng lên. Chỉ Nhu kiếm trong tay nàng dần hòa làm một với tâm niệm, trong lòng nghĩ gì, kiếm liền tới đó!
“Ngươi không phải không để ý đến chủ nhân sao?” Mỹ Nhân Kiếm dựa bên cạnh Thiên Cuồng, cách Chỉ Nhu kiếm vài trượng.
“Nàng ấy cả người đều sáng lấp lánh, dù ta không muốn để ý, nhưng vẫn không tự chủ được muốn tới gần nàng.” Giọng Chỉ Nhu kiếm có chút buồn bực, “Thế này thì xong rồi, chủ nhân chắc chắn sẽ tức giận.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)