Một chưởng kia của Sở Dụ hoàn toàn khiến mọi người dưới đài im bặt, nàng thổi nhẹ lòng bàn tay, bước xuống khỏi lôi đài.
Nam tu áo tím phong lưu kia được những đệ tử khác dìu rời đi, chẳng qua trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Sở Dụ, lớn tiếng nói: “Lần sau lại đấu tiếp nhé!”
Có mấy đệ tử ngoại môn lúc đi ngang qua từng bàn luận, nói rằng có một nữ tu dùng chưởng pháp lập tức đánh bay Tử Kim Bẩm của Bạch Vân Phong xuống khỏi lôi đài. Nàng còn cảm thán nữ tu kia thật lợi hại, không ngờ lại chính là Sở Dụ.
“Tử Kim Bẩm sư huynh ở Bạch Vân Phong rất nổi danh, ba năm trước huynh ấy đã khế ước được ‘Kim Long kiếm’ trong Kiếm Trủng, có thể biến hóa hình thái, uy lực cực lớn. Không ngờ lại bị ngươi một chưởng đánh bay khỏi trận.” Tần Tuyết Thiền cảm thán nói.
Đúng lúc hai người đang trò chuyện, một giọng nói khinh thường chen vào: “Chẳng qua chỉ thắng một trận mà thôi, có gì đáng kiêu ngạo? Đường đường là kiếm tu lại dùng loại thủ đoạn bên ngoài kiếm đạo để thắng, ta còn thấy xấu hổ thay ngươi.”
Sở Dụ liếc mắt nhìn qua, thấy là Bạch Lạc Nhụy, liền giả vờ như không nghe thấy. Nói chuyện với nàng ta chỉ khiến bản thân hạ thấp thân phận.
Bên cạnh Bạch Lạc Nhụy còn có hai nữ tu đi cùng, một người lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đúng là vật họp theo loài. Một người thích dùng thuật pháp, một người thích dùng chưởng pháp, vào Quy Nhất Môn làm gì chứ? Chi bằng sang những tông môn nhỏ khác đi.”
Ba người ngươi một câu ta một câu, khiến các đệ tử xung quanh đều không nhịn được lén lút quan sát. Sở Dụ thấy sắc mặt Tần Tuyết Thiền khó coi, dường như muốn tranh cãi với các nàng, vội vàng đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng hai cái, trấn an.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


