Thanh âm ấy vang ngay bên tai, cổ tay Sở Dụ bị giữ chặt, đến cả cử động cũng không thể. Nàng hạ thấp giọng hỏi: “Tiền bối có chuyện gì?”
Chỉ nghe Chung Phất thấp giọng nói: “Vị sư huynh kia của ta tính tình cổ hủ, quyết sẽ không nghiêm túc lục soát phòng nữ tu. Tiểu đạo hữu lòng dạ thiện lương, hẳn sẽ giúp ta tránh khỏi cuộc kiểm tra này chứ?”
Chung Phất nhe răng cười, nhanh như chớp nhét vào miệng Sở Dụ một viên đan dược.
“Xong việc ta sẽ đưa giải dược cho ngươi, cho nên tiểu đạo hữu phải ngoan ngoãn nhé!”
Hắn buông tay nàng ra, tùy ý ngồi xuống mép giường.
Hắn chẳng hề lo Sở Dụ bỏ chạy, bởi tu sĩ bình thường chỉ cần không ngốc thì sẽ không phản kháng.
Sở Dụ hít thở đều đặn, ngồi thẳng người dậy. Thấy Chung Phất chỉ mặc một bộ linh bào rộng thùng thình, để lộ lồng ngực gầy nhưng rắn chắc, lười nhác dựa vào góc tường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


