Nam Vân thành là một tòa thành nhỏ, hơn nữa là nơi tu sĩ và phàm nhân cùng chung sống, trong thành tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã có thể xem như tu vi rất cao.
Sở Dụ không thấy mấy người có tu vi vượt quá Trúc Cơ kỳ. Nàng thuê một tiểu viện có Tụ Linh Trận, giá cả vô cùng rẻ, một tháng chỉ tốn một trăm hạ phẩm linh thạch.
Cố Diễm Du vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng. Vì người khác không nhìn thấy hắn, nên hắn tò mò bay quanh các quầy hàng, chăm chú nhìn chủ quán bán đủ loại đồ chơi nhỏ.
Sở Dụ thương hắn còn nhỏ, lại mất sạch ký ức. Dù sao Cơ Ngọc Tà vẫn chưa tới, nàng liền dẫn hắn đi dạo khắp tòa tiểu thành này.
"Tỷ tỷ, ngươi đi tu luyện đi. Cứ mãi đi dạo cùng ta như vậy, ta sẽ áy náy lắm." Cố Diễm Du rất ngoan, ghé sát bên cạnh Sở Dụ, nhỏ giọng nói.
Ôi chao, đệ đệ ngoan ngoãn đáng yêu quá! Sở Dụ không nhịn được bật cười: "Không sao, vừa lúc ta cũng cần mua ít đồ, tiện thể làm quen với Nam Vân thành."
Cố Diễm Du nghiêng đầu nhìn nàng, chăm chú quan sát hồi lâu rồi mới gật đầu thật mạnh.
Các nữ tu xung quanh tò mò nhìn Sở Dụ. Ban đầu bị chen ra ngoài còn có chút không vui, kết quả vừa thấy người tới còn tuấn tú hơn, tuổi lại trẻ, ai nấy đều sáng bừng hai mắt, giọng nói cũng càng thêm nũng nịu.
"Thì ra người tiền bối chờ là vị tiểu ca này."
"Tiền bối là sư phụ của hắn sao?"
"Vị đạo hữu này, có thể trao đổi phương thức liên lạc không?"
Sắc mặt Cơ Ngọc Tà thoáng đen lại. Vốn dĩ hắn đang được mỹ nhân vây quanh, Sở Dụ vừa đến, mọi ánh mắt đều chuyển sang nàng. Hắn tức giận bước ra khỏi vòng vây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


