Sở Dụ vừa nghe ngóng xong tin tức thì nhất thời ngẩn ngơ, nàng không ngờ thế giới này mình cũng có nhận biết. Nếu theo giả thuyết nàng từng đặt ra, thì Hợp Hoan Tông tất nhiên không thể ở lại lâu dài. Nếu là ở một môn phái khác của Ma môn, còn chưa chắc phải quá lo ngại, nhưng Hợp Hoan Tông lại dựa vào song tu để tiến giai, phương pháp tu luyện hết sức quái lạ.
Có điều hiện tại vận mệnh nàng lại không nằm trong tay mình. Muốn sớm ngày thoát khỏi tông môn này, vẫn phải nhân lúc còn sớm mà tính toán kỹ càng.
Từ một ngàn năm trước, sau khi đại chiến tiên – ma kết thúc, Tu Tiên giới vẫn luôn ở vào giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức. Hiện nay Tu Tiên giới chia làm hai thế lực lớn: chính đạo và ma đạo. Trong đó, chính đạo chiếm cứ địa bàn rộng lớn hơn, khiến Ma môn vẫn ôm bất mãn. Các tông phái tranh đoạt tài nguyên, cứ mười năm lại có một đại hội “Giao lưu thuật pháp”. Tu sĩ ở các phẩm giai đều có thể tham gia, căn cứ kết quả đại hội mà mở ra bí cảnh Đại Thanh Vân, mà bí cảnh này chỉ có thể mở nhờ tám môn phái nắm giữ bí chìa khóa.
Bởi thế, trong Tu Tiên giới hiện nay, mỗi môn phái đều tận lực tranh đoạt đệ tử, mong sao trong đại hội có thể tỏa sáng, giành nhiều suất vào và tài nguyên về cho môn phái.
Khó trách Tư Hạo Thần lại nói hắn vốn từ dưới trướng Lăng Vân Tông bị đưa tới. Xem ra Hợp Hoan Tông quả thực đang thiếu người.
Đã nắm được đại cục của cả lục địa, nhưng Sở Dụ lại không biết kế tiếp sẽ phát sinh điều gì. Bởi trong nguyên tác, mọi tình tiết đều xoay quanh nữ chủ Tô Lạc Phỉ, mà nàng ta lại bái nhập Thiên Đạo Tông – đệ nhất tông môn về thuật pháp.
Không biết hiện tại nữ chủ đã bao nhiêu tuổi, thậm chí có lẽ còn chưa sinh ra. Nghĩ đến đây, Sở Dụ không khỏi nảy sinh chút ý nghĩ gian tà.
…..
“Thật sự đẹp đến vậy ư?” – Người nói là một nữ tử có gương mặt nhỏ nhắn như bàn tay, lông mày dài hơi cong, dưới ánh nến, dung mạo tinh khiết như ngọc, như vầng trăng non vừa mọc, dáng người đẫy đà, nhu tình yểu điệu, diễm lệ khó ai sánh bằng.
“Hồi bẩm Phùng trưởng lão, đệ tử không dám nói dối. Ngày mai chỉ cần Chúc Quang Kính soi chiếu, tất sẽ rõ ràng. Chỉ là Sở Dụ kia rất được lòng người, đệ tử lo ngại sẽ bị trưởng lão khác để mắt tới, thu làm môn đồ, như vậy sẽ hỏng chuyện tốt của ngài.” – Người nói chính là Lương Tình, kẻ vốn luôn xem Sở Dụ không vừa mắt. Sau khi rời Lạc Y Điện, nàng liền vội vàng chạy đến Tử Trúc Phong để bẩm báo với Phùng Mị Vũ.
Phùng Mị Vũ chính là người đứng hạng ba trong Tiên Linh Mỹ Nhân Phổ. Nhưng nhan sắc của nàng ta không phải bẩm sinh, mà là đoạt lấy từ kẻ khác. Trước kia mỹ nhân hạng mười, Diệp Thanh Tuyết, bị nàng ta nhìn trúng cặp mắt đẹp, dùng bí pháp Hợp Hoan Tông mà đoạt lấy, đổi vào cho mình. Nhờ thế, Phùng Mị Vũ từ hạng bốn vươn lên thành hạng ba.
“Nếu thật sự có được nhan sắc như ngươi nói, lại có thể vì ta sử dụng, bổn tọa sẽ thu nàng. Còn nếu có nửa câu gian dối, ngươi sẽ trở thành lô đỉnh cho đại đệ tử của ta.” – Phùng Mị Vũ khẽ vuốt mái tóc đen, giọng nói uyển chuyển mà lạnh lẽo.
Lương Tình nghe vậy, mí mắt khẽ rung, lập tức cúi đầu:
“Đệ tử đa tạ trưởng lão ân điển.”
Từ đầu đến cuối, Lương Tình đã nhiều lần đắc tội với Sở Dụ, rõ ràng biết nàng kia có khả năng được trưởng lão thu nhận, nhưng lại chẳng hề lo lắng hậu họa. Vì sao? Bởi vì ngay từ đầu, nàng đã tính toán, định dùng Sở Dụ làm bàn đạp cho mình!
Ngày hôm sau, khi đại lễ nghiệm tra bắt đầu. Tất cả đệ tử mới vào đều tụ tập trên quảng trường, chia thành hai hàng: một đội nữ đệ tử, một đội nam đệ tử. Nhờ lời nhắc nhở của Phùng Nhiễm sư thúc hôm qua, toàn bộ nữ đệ tử đều trang điểm lộng lẫy, dung nhan tỏa sáng. Chỉ có Sở Dụ cúi đầu, dáng vẻ lúng túng, chẳng mấy ai để tâm đến.
Nàng biết rõ lần nghiệm tra hôm nay có nội dung gì, lại càng không mong bị trưởng lão nào chú ý. Chỉ cầu có thể an ổn trở thành đệ tử ngoại môn, bởi ở ngoại môn quản thúc không quá nghiêm, sẽ tiện cho kế hoạch chạy trốn sau này.
“Lần này Hợp Hoan Tông thu nhận tổng cộng 520 người, trong đó nữ tu 280, nam tu 240. Buổi nghiệm tra, bắt đầu!” – Một nam tu giọng sang sảng, trong tay nâng một chiếc gương.
“Đây là Chúc Quang Kính, có thể phản chiếu dung mạo đẹp nhất trong đời của các ngươi. Mỗi người đứng trước gương, sẽ do năm đại đệ tử của các trưởng lão phán định. Ai có dung mạo ưu tú sẽ được mời vào đại điện, để các trưởng lão thu nhận làm môn đồ.”
Tất cả nữ tu đều kinh ngạc, trong mắt tràn ngập tò mò. Chúc Quang Kính thật sự thần kỳ đến thế sao?
Sở Dụ thì biết rất rõ. Chúc Quang Kính vốn là pháp bảo do đạo lữ của đệ nhất mỹ nhân Tiên giới luyện chế. Khi đại chiến tiên – ma bùng nổ, vị mỹ nhân kia ngã xuống, dung nhan tàn phai, đạo lữ vì an ủi mà luyện thành chiếc gương này. Vốn là một pháp bảo phòng ngự, trải qua ngàn năm, lại lưu lạc đến đây, biến thành công cụ để Hợp Hoan Tông thu đồ đệ. Thật sự châm chọc thay!
280 nữ đệ tử lần lượt xếp hàng, chờ đợi trước gương. Hai bên có năm đại đệ tử của các trưởng lão ngồi quan sát.
“Đợt này tư chất đúng là kém hơn lần trước, dù có linh căn tốt thì có ích gì.” – Nhược Liễu, đệ tử dưới trướng Nghiêm Tông trưởng lão, thản nhiên nhận xét.
Nữ đệ tử vừa được kiểm tra sắc mặt lập tức khó coi. Rõ ràng nàng là đơn linh căn hiếm có, vậy mà ở Hợp Hoan Tông lại bị đối đãi thế này. Chỉ có thể cắn môi, nuốt hận vào lòng.
Đội ngũ di chuyển dần dần, chẳng mấy chốc đã tới lượt Sở Dụ.
Trong lúc nữ đệ tử trước mặt được kiểm tra, nàng tranh thủ quan sát năm đại đệ tử đang ngồi. Ba nữ, hai nam, dung mạo ai nấy đều xuất sắc, nhưng quanh thân lại tỏa ra khí tức diễm lệ phù phiếm, rõ ràng chẳng giống “tu sĩ đứng đắn”. Nghĩ đến đây, Sở Dụ thầm bật cười trong lòng. Đến tận lúc này mà vẫn còn tâm tư tự giễu, xem chừng nàng vẫn thản nhiên, vô tư quá.
“Bạch Tĩnh Di, nội môn.” – Phùng Nhiễm hờ hững tuyên. “Tiếp theo, Sở Dụ.”
Vừa đọc tên nàng, thần sắc Phùng Nhiễm liền biến đổi. Hắn nhìn về phía Sở Dụ, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười ôn hòa.
Sở Dụ bước lên, tuổi chỉ mười bốn mười lăm, khác hẳn những nữ đệ tử trước còn chưa nảy nở dung nhan. Dáng vóc nàng đã thấp thoáng lộ vẻ kiều mị. Trong mắt Nhược Liễu thoáng hiện nét nghiêm trọng, hiển nhiên đã coi trọng.
Thiếu nữ trong gương vận y phục giản dị, mái tóc búi tùy ý như nam tu, khuôn mặt sạch sẽ không điểm trang, nhưng vẫn khó che lấp vẻ mỹ lệ. Vòng eo mảnh mai, dáng người mơ hồ gợi cảm.
Năm đại đệ tử đều không kìm được mà đứng dậy, mắt dán vào hình ảnh trong gương. Dù từng gặp không ít mỹ nhân, nhưng lúc này ai nấy đều sững sờ, mặt hiện rõ vẻ kinh diễm. Không vì gì khác, đơn giản chỉ bởi bóng hình trong gương kia thật sự quá đẹp!
Ngay cả Công Tôn Ảnh, kẻ thường ngày vẫn được chiêm ngưỡng nhan sắc diễm lệ của chính sư phụ mình, lúc này cũng phải kinh ngạc trước tư sắc tựa thiên tiên của thiếu nữ. Nàng này, nếu được chăm dưỡng, tương lai chưa chắc đã kém cạnh mà hoàn toàn có thể tranh phong ngôi vị đệ nhất, đệ nhị Mỹ Nhân Bảng.
Trong gương, thiếu nữ da thịt trắng như tuyết, đôi mắt trong veo tựa nước, sắc mắt nhàn nhạt, ngây thơ vô tội như hươu non, lại toát lên nét thanh nhã thanh khiết. Nhưng sống mũi cao, má hồng môi đỏ lại khiến nàng thêm vài phần quyến rũ mê hoặc.
Các vị đại đệ tử cố trấn định xao xuyến trong lòng, khôi phục giọng nói bình ổn thường ngày:
“Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng. Vị sư muội này, mời nhập đại điện.” – Người nói chính là Mộ Dung Liên, đệ tử Thanh Phong trưởng lão, phong thái nhã nhặn như quân tử.
Phùng Nhiễm tất nhiên cũng nhìn thấy vẻ tuyệt sắc trong gương, nụ cười càng thêm sâu, đích thân đưa Sở Dụ vào trong điện.
Mà năm vị đại đệ tử phía sau cũng bắt đầu bàn tán về nàng:
“Ngũ linh căn, tuy tuổi hơi lớn, nhưng có linh tuyền cùng đan dược tẩy tủy, e rằng ngay cả những tu sĩ chính đạo cũng nguyện ý cho nàng thải bổ đây. Ai mà chẳng muốn quỳ dưới váy thạch lựu để tận hưởng tấn ân trạch.” – Công Tôn Ảnh phe phẩy chiếc quạt, giọng cảm thán đầy phong lưu.
*"Quỳ gối dưới làn váy thạch lựu", ý chỉ đàn ông tôn thờ người phụ nữ xinh đẹp đến khuynh đảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
