Sở Dụ không thể không thử thách truyền thừa. Cho dù thất bại, nàng cũng muốn cùng Đoạn Sâm Quân rời đi.
Nghĩ vậy, Sở Dụ cắn rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên bia đá. Giọt máu vừa chạm vào bia đá liền biến mất, mà thân ảnh Sở Dụ cũng đồng thời biến mất ngay trong đại điện.
Muốn tiếp nhận thử thách truyền thừa, chỉ cần nhỏ một giọt máu là có thể tham gia.
Sau khi Sở Dụ nhỏ máu xong, trong mắt hai nam tu kia thoáng hiện vẻ không có ý tốt.
Đó chính là chỗ lợi của người đến trước. Bọn họ đã đọc toàn bộ nội dung trên bia đá, đồng thời còn cố ý xóa đi mấy chữ ở chỗ khắc văn trong đại điện:
"Truyền thừa điện này chỉ thích hợp với nam tu. Nếu nữ tu tham gia, hậu quả tự chịu."
*
Con giao long canh giữ trước cửa Truyền Thừa Điện cũng đã biến mất khỏi cây cột, chỉ còn lại cây cột trống không.
Sở Dụ mở mắt ra, trước mắt là một gian phòng ngủ.
Chiếc giường đặt chính giữa gian phòng, dài rộng đều hơn hai mét. Toàn bộ chiếc giường được bài trí vô cùng ám muội: màn lụa đỏ trong suốt, đệm chăn mềm mại, xung quanh còn trải thảm lông dày.
Sở Dụ nhìn kỹ mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào y phục trên người đã bị thay đổi. Nàng mặc một bộ trường bào đỏ mỏng nhẹ, dưới chân không mang giày, năm đầu ngón chân lộ ra ngoài còn có chút không quen. Trong lòng nàng lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên.
Bên tai nàng chợt nóng lên, ngay sau đó vang lên một giọng nam trầm đầy từ tính:
"Đã bao nhiêu năm rồi, ngươi là nữ tu đầu tiên đặt chân vào nơi này..."
Giọng nói ấy vô cùng ngả ngớn.
Tim Sở Dụ khẽ run lên. Nàng xoay người nhìn lại, chỉ thấy trước mặt là một nam nhân cao lớn, vạt áo trước ngực buông lỏng để lộ nửa lồng ngực, quanh thân tỏa ra một mùi hương quỷ dị. Trên trán hắn còn nhô lên hai chiếc sừng nhỏ. Dung mạo nam nhân tuấn mỹ dị thường, nụ cười lại tà khí đến cực điểm. Đuôi mắt như tự mang theo nét kẻ mắt, chỉ cần nhìn người khác cũng vô cớ mang theo vài phần đa tình.
Sở Dụ lùi lại mấy bước.
Tu vi của nam nhân này sâu không lường được. Nàng rõ ràng đến để tiếp nhận thử thách truyền thừa, sao bỗng dưng lại đổi sang một "kênh" khác thế này?
Cơ Ngọc Tà liếm môi, khóe môi khẽ nhếch.
"Lần này đến lại là một tiểu mỹ nhân. Chỉ tiếc trên người ngươi có mùi của yêu thú khác."
Đầu ngón tay hắn khẽ động, thân thể Sở Dụ lập tức bị kéo tới trước mặt hắn.
Cơ Ngọc Tà nắm lấy cổ tay nàng, nhìn chằm chằm vào vết thương do Huyền Thiên Thanh Đằng Xà cắn, rồi bỗng cúi đầu.
Sở Dụ hoàn toàn không còn sức phản kháng.
Nàng vừa mới sử dụng một lần Ngôn Linh thuật màu vàng, trong thời gian ngắn không những không thể tiếp tục thi triển, mà thần thức cũng đã bị tổn thương.
"Được rồi, bây giờ có thể hưởng dụng."
Cơ Ngọc Tà hài lòng liếm môi.
Sở Dụ lại kinh ngạc phát hiện...
Xà hương trên người nàng đã biến mất.
Độc xà hương được giải rồi?
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Cơ Ngọc Tà đã nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng về phía chiếc giường lớn duy nhất trong phòng.
Sở Dụ vội vàng lên tiếng:
"Chờ đã! Tiền bối là con giao canh giữ Truyền Thừa Điện đúng không?"
Cơ Ngọc Tà lười biếng đáp:
"Phải thì sao? Truyền thừa điện này không cho phép nữ tu tiếp nhận truyền thừa. Ngươi đã bước vào thì phải chịu trừng phạt."
"Cái gì?"
Sở Dụ nhớ rất rõ trên bia đá hoàn toàn không ghi điều này.
"Tiền bối, lúc vãn bối vào không hề có dòng đó."
"Bị kẻ có ý đồ xấu xóa mất rồi."
Hắn khẽ cười.
"Ngoan nào. Ngươi xinh đẹp như vậy, ta sẽ nhẹ tay một chút. Ta đã canh giữ nơi này hơn một ngàn năm, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nữ nhân."
Chỉ bằng vài câu nói ấy, Sở Dụ đã nhanh chóng phân tích được tình cảnh hiện tại.
Thứ nhất, con giao này e rằng không thể rời khỏi Truyền Thừa Điện.
*Giao Long (hay còn gọi là thuồng luồng) là một loài thủy quái huyền thoại trong văn hóa dân gian Á Đông. Chúng được mô tả có thân hình dài như rắn, có thể có bốn chân, sừng hoặc mào giống rồng, làm chủ vùng sông nước và có sức mạnh hô mưa gọi gió.
Thứ hai, Truyền Thừa Điện đã hơn ngàn năm chưa từng mở ra.
Thứ ba... nàng đang gặp phải vấn đề lớn nhất từ trước đến nay.
Sở Dụ lập tức lấy lại tinh thần, vội vàng nói:
"Tiền bối, ta có thể đưa ngài ra ngoài."
Cơ Ngọc Tà cúi đầu ngửi nhẹ mùi hương trên người nàng, ý vị sâu xa nói:
"Tiểu nha đầu..."
"Không không không, tiền bối, ta không phải kẻ lừa đảo. Nếu ngài không tin, chúng ta có thể ký khế ước."
Sở Dụ vội vàng giải thích.
Cơ Ngọc Tà lạnh nhạt nhìn nàng.
"Tâm trạng tốt đẹp của ta vốn đã bị ngươi phá hỏng. Người duy nhất có thể ký khế ước với ta phải có tu vi từ Nguyên Anh trở lên. Một nha đầu Luyện Khí tầng bốn như ngươi, ký khế ước với ta chỉ có nước bị phản phệ."
Nói xong, hắn đưa tay tháo chiếc đai lưng duy nhất bên hông.
Sở Dụ lặng lẽ dùng linh lực viết sau lưng:
“Người do thiên địa tạo ra có thể ký kết khế ước mà không bị ảnh hưởng bởi chênh lệch tu vi.”
Nàng liếc nhìn dòng chữ.
Ngay sau đó, những ký tự phản hồi hiện lên, tất cả đều là màu đỏ, rồi tự động sắp xếp lại.
Được!
Sở Dụ mừng rỡ, vội vàng giơ tay thề:
"Tiền bối cứ tin ta một lần. Nếu không thành, chính ta cũng sẽ bị phản phệ, tuyệt đối không lừa ngài."
Ai ngờ Cơ Ngọc Tà vẫn không hề dừng động tác. Đôi mắt dài hẹp của hắn khẽ liếc nàng.
"Không sao. Chờ ta nếm thử tư vị của nữ nhân xong rồi sẽ ký khế ước với ngươi."
...Đúng là quá thực tế!
Hơn nữa lời nói qua loa ấy vừa nghe đã biết là không tin nàng.
Sở Dụ nghiến răng, tung ra đòn sát thủ.
"Nếu ngài cưỡng ép ta, ta sẽ không bao giờ ký khế ước với ngài nữa, cũng sẽ không đưa ngài rời khỏi Truyền Thừa Điện!"
Thấy động tác của Cơ Ngọc Tà khựng lại, nàng lập tức tiếp tục bồi thêm:
"Tiền bối chẳng lẽ không muốn nhìn thế giới bên ngoài sao? Ngài đã hơn một ngàn năm chưa ra ngoài. Bên ngoài có vô số nữ tu còn xinh đẹp hơn ta! Hơn nữa còn có đủ loại giao đẹp, xà đẹp. Tiền bối thật sự không động lòng sao?"
Những câu phía sau thì thôi, nhưng lời phía trước quả thật đã hấp dẫn được hắn.
Cơ Ngọc Tà dừng tay, chần chừ hỏi:
"Thật sao? Nữ nhân giống ngươi nhiều đầy đường?"
Sở Dụ gật đầu như giã tỏi.
"Đúng vậy!"
Cơ Ngọc Tà nhìn nàng rất lâu, rồi mới cài lại đai lưng.
Hắn tùy ý ngồi xuống tấm thảm lông trắng muốt.
"Chỉ cần ngươi có thể đưa ta ra ngoài, ký loại khế ước nào cũng được."
Sở Dụ thầm nghĩ vị tiền bối này đúng là rất thoải mái. Nàng cũng không dám chiếm lời của hắn. Nếu thật sự ký phải loại khế ước linh sủng, sau khi ra ngoài hắn quay lại tính sổ thì phiền toái lớn.
Nàng dè dặt hỏi:
"Tiền bối... ngài có chấp nhận ký khế ước bình đẳng không?"
Cơ Ngọc Tà chống cằm, tùy ý gật đầu.
Sở Dụ hơi lúng túng.
"Tiền bối... ngài biết cách ký khế ước chứ?"
Lúc này nàng mới chợt phát hiện...Nàng hoàn toàn không biết ký khế ước.
Nam nhân tuấn mỹ tà khí nhìn chằm chằm nàng một lúc, rồi bỗng đứng dậy, tiếp tục tháo đai lưng.
"Ngay cả khế ước cũng không biết ký, vậy thì tiếp tục chuyện ban nãy đi."
Cơ Ngọc Tà đoán rằng tiểu nha đầu này thà chịu phản phệ cũng không muốn song tu với hắn. Hắn ăn chay đã hơn ngàn năm, sắp phát ngán đến nơi rồi. Khó khăn lắm mới có một "món ngon" thượng hạng đưa đến tận cửa, đương nhiên phải biết quý trọng, không thể để nàng tùy tiện làm hỏng chuyện.
Đúng là một chuyện khiến nam nhân trầm mặc, nữ nhân rơi lệ.
Sở Dụ gần như muốn quỳ xuống.
Nàng có mỗi cái miệng để nói, nhưng lại không biết ký khế ước thì cũng vô ích. Muốn ký khế ước còn phải vẽ pháp trận.
Nàng nắm chặt vạt áo Cơ Ngọc Tà, vội vàng nói:
"Tiền bối, tiền bối! Nghĩ đến những giao long đẹp đẽ ngoài kia đi! Song tu với ta không đáng đâu! Ta thật sự sẽ không bị phản phệ! Nếu ta nói dối, trời đánh ngũ lôi!"
Vừa dứt lời, bên ngoài lập tức vang lên từng tràng sấm sét long trời lở đất, ầm ầm liên tiếp như có người đang độ kiếp.
Sở Dụ: ...Ông trời đúng là muốn dồn nàng vào đường cùng!
Mà trong gian truyền thừa của Đoạn Sâm Quân, trước mặt hắn là hư ảnh của Vô Vọng chân nhân.
Ông lão gật đầu tán thưởng:
"Không ngờ ngay tầng truyền thừa thứ nhất đã giúp ngươi tấn thăng Kết Đan kỳ. Giữ vững nguyên thần, vận chuyển công pháp!"
Ngoài đại điện, tiếng sấm càng lúc càng dữ dội. Hai nam tu cuối cùng cũng chờ được thêm hai người tới.
Bốn người cùng nhìn kiếp lôi bên ngoài Truyền Thừa Điện, đều biết có người đang độ kiếp.
Một trong hai nam tu từng ngấp nghé Sở Dụ hung hăng nhổ một bãi nước bọt.
"Đúng là để tên đó đoạt được truyền thừa! Hừ, đệ tử tinh anh của Quỷ Vương Tông."
Lương Tình khẽ nhíu mày.
"Có người được Truyền Thừa Điện công nhận sao?"
Nam tu gật đầu.
"Lương Tình đạo hữu không biết đó thôi. Sau hai chúng ta có một nam tu tiến vào, sắc mặt tái nhợt, mang theo hồ lô bên hông. Chỉ cần nhìn đặc điểm đó là biết ngay Quỷ Vương Tông Đoạn Sâm Quân. Bên cạnh hắn còn có một nữ tu Luyện Khí kỳ, cả hai đều vào thử thách truyền thừa."
Hắn cười lạnh.
"Nữ tu kia e rằng đã bỏ mạng rồi. Bên ngoài xuất hiện kiếp lôi, chắc hẳn chính là Đoạn Sâm Quân nhận được truyền thừa nên đang độ kiếp."
Lương Tình biết hai người này đã cố ý xóa phần nhắc nhở trong Truyền Thừa Điện, cho nên nàng mới không thử tiếp nhận truyền thừa.
Nàng thuận miệng hỏi: "Nữ tu Luyện Khí kỳ cũng có thể vào sao?"
Nam tu lắc đầu.
"Ta tiến vào từ rừng Sương Mù, chắc nàng ta cũng vậy. Nữ tu đó quả thực đẹp vô cùng, cũng chẳng trách Đoạn Sâm Quân lại khuất phục dưới váy nàng."
Lương Tình hơi nhíu mày.
Nàng chưa từng nghe nói Đoạn Sâm Quân có chuyện tình cảm gì. Đệ tử tinh anh của Quỷ Vương Tông trước nay vẫn luôn lạnh lùng, vô tình.
"Nữ tu đó trông thế nào?"
Nam tu cười đầy vẻ đáng khinh.
Lương Tình lập tức sững sờ.
Nàng nghiến răng nghiến lợi:
"Sở Dụ!"
Nếu gặp được nàng, nhất định phải tra tấn một phen rồi mới áp giải về tông môn. Chỉ vì nàng trông giữ bất lực mà sư phụ phạt nàng năm năm không được trở về tông môn, cho đến khi tìm được Sở Dụ mới được quay lại.
"Ngươi quen nàng?"
Nam tu tò mò hỏi.
Lương Tình không muốn giải thích nhiều.
Nàng trầm ngâm một lát.
Nếu Truyền Thừa Điện trực tiếp giết chết Sở Dụ thì cũng xem như có lời giải thích với sư phụ.
"Quen."
"Đi thôi. Tấm Ảnh Huấn phù này ta mua."
Lương Tình cũng chẳng định trả giá cao. Tu vi hai nam tu này thấp hơn nàng, lại không dám đắc tội nàng, vài chục khối linh thạch là đủ đuổi đi.
Ở phía bên kia, Cơ Ngọc Tà cuối cùng cũng không còn vội vã nữa. Lần đầu tiên có nữ tu từ chối hắn như vậy, trong lòng hắn ít nhiều cũng thấy khó chịu. Hắn bĩu môi.
"Thôi vậy. Ngươi không biết vẽ pháp trận thì để ta vẽ. Con nha đầu này, thà chịu phản phệ cũng không chịu song tu với bổn giao."
Thấy hắn chịu nhượng bộ, Sở Dụ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi tiếng sấm kia thật sự dọa nàng một phen. Xem ra loại lời thề này quả nhiên không thể tùy tiện nói bừa. Khế ước bình đẳng là pháp trận thời thượng cổ. Ngày nay đa số tu sĩ đều sử dụng khế ước linh sủng, nên rất ít người còn biết loại khế ước này.
Cơ Ngọc Tà cũng chẳng cần dùng linh bút. Hắn trực tiếp cắn rách đầu ngón tay, dùng máu vẽ pháp trận trên mặt đất một cách lưu loát. Máu của linh giao vốn là vật liệu thượng hạng để vẽ trận pháp. Hơn nữa nhìn tu vi của Cơ Ngọc Tà, yêu tu có thể hóa thành hình người như hắn ít nhất cũng phải trên Nguyên Anh kỳ.
Sau khi vẽ xong pháp trận, hắn tiện tay buộc lại mái tóc đen dài tới eo, ngoắc ngoắc ngón tay.
"Lại đây."
Sở Dụ ngoan ngoãn bước tới. Cơ Ngọc Tà nắm lấy tay nàng, đầu móng tay hơi dùng sức, lòng bàn tay nàng lập tức rách ra.
"Một lát nữa đọc theo ta, rồi nhỏ máu vào đây."
Hắn chỉ vào vòng tròn ở chính giữa pháp trận. Nói thật, Cơ Ngọc Tà hoàn toàn không ôm hy vọng gì. Bí cảnh này hạn chế tu vi của tu sĩ, mà người thật sự có tư cách ký khế ước với hắn thì ít nhất cũng phải có tu vi Nguyên Anh kỳ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
