Không xong, là nọc độc của Huyền Thiên Thanh Đằng Xà.
Dương Hiểu Hiểu không kịp đỡ lấy Sở Dụ, chỉ có Trương Phong ở phía dưới bật người nhảy lên, đón được nàng.
Chúc Nghiêu Hoan ôm Sở Dụ từ giữa không trung hạ xuống. Không ngờ Sở Lưu Hương này lại chịu đựng giỏi đến vậy, còn có thể chém giết Huyền Thiên Thanh Đằng Xà dưới kiếm. Bất quá kết quả cuối cùng vẫn là tốt, xà độc đã phát tác, kế hoạch tiếp theo có thể thuận lợi tiến hành.
Dương Hiểu Hiểu vội vàng chạy đến trước mặt hắn, sốt ruột hỏi: “Sở đại ca, huynh thế nào rồi?”
Đầu óc Sở Dụ choáng váng, cả người không còn chút sức lực nào, chỉ có thể miễn cưỡng tựa vào ngực Trương Phong, yếu ớt đáp: “Cảm thấy toàn thân vô lực, chỉ sợ là trúng xà độc.” Nói xong, nàng giơ cổ tay lên, chỉ thấy trên đó rõ ràng có một vết thương rỉ máu, vùng da quanh miệng vết thương đã đen sì.
Dương Hiểu Hiểu vội vàng lấy một viên Giải Độc Đan từ túi trữ vật ra: “Ta có mang theo Giải Độc Đan, Sở đại ca mau uống đi.”
Sở Dụ nuốt viên Giải Độc Đan xuống, còn Dương Hiểu Hiểu ở bên cạnh sốt sắng giúp nàng ép máu độc. Sở Dụ vận chuyển linh lực hai vòng, nhìn thấy vùng da xanh đen trên cổ tay đã tan đi.
Dương Hiểu Hiểu vui mừng nói: “Tốt quá rồi! Xà độc đã giải.”
Sở Dụ khẽ nhíu mày, giọng nói có phần suy yếu: “Vì sao ta vẫn cảm thấy rất khó chịu?” Khi nói câu này, hai gò má nàng đỏ ửng, ngay cả chiếc cổ cũng đỏ bừng. Nếu không có vạt áo che khuất, chỉ sợ cả trước ngực cũng đã đỏ rực.
Dương Hiểu Hiểu nhìn đến ngây người. Nàng sững sờ nhìn Sở Dụ, chỉ thấy mái tóc dài đen nhánh dày dặn của nam tử trước mặt ướt đẫm, dính sát bên má. Đôi mắt sáng ngời mang theo chút mê mang, đôi môi đỏ tươi lại khô khốc, khiến người ta chỉ muốn đưa tay làm ướt nó. Vốn dĩ Sở đại ca đã tuấn mỹ như người trên trời, giờ phút này lại càng mang vẻ đẹp tựa tiên nhân, làm tim Dương Hiểu Hiểu đập thình thịch không ngừng.
Dương Hiểu Hiểu nhìn Sở đại ca đang dựa vào ngực sư huynh, nuốt khan một cái: “Vậy... vậy là vì sao?” Giải Độc Đan rõ ràng đã có tác dụng, vì sao Sở đại ca vẫn thành ra như vậy?
Lúc này Trương Phong vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng. Hắn khẽ thở dài: “Chỉ sợ Sở đạo hữu đã trúng ‘xà hương’. Theo quan sát vừa rồi của ta, khi Thanh Đằng Xà tấn công Sở đạo hữu, hai mắt nó đỏ ngầu, hẳn là đang ở kỳ động dục. Lúc ấy xà độc sẽ mang theo xà hương, chỉ có âm dương điều hòa mới có thể chân chính giải được loại độc này.”
Dương Hiểu Hiểu lập tức ngây người, cắn chặt môi dưới, nắm lấy tay Sở Dụ, lo lắng hỏi: “Còn có cách nào khác không?”
Ánh mắt Trương Phong khẽ lóe: “Đương nhiên là có. Nếu nghị lực của Sở đạo hữu đủ mạnh, có thể chống đỡ đến lúc trở về Hoàng Tuyền Kiếm phái để đại dược sư trị liệu thì tự nhiên cũng chữa được. Hoặc nếu có thể uống Ngàn Năm Ngọc Tủy thì cũng giải được độc.”
Nghe xong lời ấy, Sở Dụ nhắm mắt lại, cố gắng áp chế xà hương trong cơ thể. Thế nhưng xà hương kia tựa ngọn lửa dữ, càng dập càng bùng, thậm chí càng lúc càng mãnh liệt, khiến đầu lưỡi nàng cũng nếm được vị tanh của máu.
Vì sao Huyền Thiên Thanh Đằng Xà đột nhiên “động dục”? Vì sao nàng lại ngửi thấy một mùi tanh hôi đặc biệt? Vì sao trận pháp vốn vây khốn Thanh Đằng Xà lại đột nhiên trở nên yếu ớt như vậy? Tất cả đều khiến nàng sinh lòng nghi ngờ. Trương Phong này có vấn đề.
Chúc Nghiêu Hoan cụp mắt nhìn Sở Lưu Hương đang cố áp chế dục vọng trong lòng mình, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười.
Nam tu này quả thật khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác. Không những không mất mặt, mà còn có thể giữ được bình tĩnh. Chỉ tiếc, e rằng cũng không kéo dài được bao lâu.
Nhìn thấy tiểu sư muội dùng ánh mắt vừa ái mộ vừa lo lắng nhìn Sở Lưu Hương, trong lòng hắn càng thêm khó chịu. Nhưng nếu sư muội đã thích Sở Lưu Hương, vậy hắn sẽ giúp nàng hoàn thành tâm nguyện. Vừa hay sau khi song tu còn có thể giúp sư muội thành tựu Kiếm Cốt Chi Thân.
Lúc này trời đã tối hẳn. Bầu trời đen kịt một màu, trăng lên sao thưa, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên ngọn cây.
Huyền Thiên Thanh Đằng Xà đã chết, mùi máu tanh rất có thể sẽ dẫn dụ những yêu thú khác đến. Chúc Nghiêu Hoan đề nghị: “Trước tìm một sơn động khôi phục linh lực đi, ta lo sẽ dẫn tới những yêu thú khác.”
Trương Phong cõng nàng, rất nhanh đã tìm được một sơn động. Dương Hiểu Hiểu cẩn thận đỡ Sở Dụ ngồi xuống, còn Trương Phong nhìn ra bên ngoài, thấp giọng nói: “Ta đi xem tình hình xung quanh, tiện thể bố trí một phòng ngự trận. Hai người cứ ngồi điều tức trước đi.”
Sở Dụ mở mắt, bình tĩnh nhìn Trương Phong, một lát sau lại khép mắt.
Dương Hiểu Hiểu thì kinh ngạc nhìn sư huynh. Chúc Nghiêu Hoan dựa vào tu vi cao hơn, truyền âm cho nàng: “Sư muội, chẳng phải muội ái mộ Sở Lưu Hương sao? Cơ hội đang ở trước mắt, tự mình nắm lấy đi.”
Dương Hiểu Hiểu trợn tròn hai mắt, miệng há ra, hồi lâu vẫn không nói nổi lời nào.
Mà Chúc Nghiêu Hoan vừa bước ra khỏi sơn động lại thật sự lấy trận bàn ra, bắt đầu bố trí phòng ngự trận.
Hắn không tin định lực của Sở Lưu Hương thật sự như hòa thượng, có thể làm Liễu Hạ Huệ trước mỹ nhân. Hắn đã tạo điều kiện cho hai người, đến sáng mai e rằng sẽ có tin tốt.
Chúc Nghiêu Hoan cởi nút áo trước ngực, khẽ động mũi, rồi dùng tay cầm vạt áo lên ngửi kỹ.
Không hiểu vì sao, hắn vẫn luôn ngửi thấy trên người Sở Lưu Hương có một mùi hương nhàn nhạt. Mùi hương ấy khiến lòng người xao động, tựa gió xuân ấm áp, tựa hoa xuân nở rộ.
Chúc Nghiêu Hoan khẽ liếm môi mỏng, trong đầu hiện lên gương mặt khó nhịn của Sở Lưu Hương. Hắn nhìn về phía cửa sơn động, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong sơn động, Dương Hiểu Hiểu nhìn dung nhan được ánh lửa mập mờ chiếu rọi, ngượng ngùng hỏi: “Sở đạo hữu, ngươi không sao chứ?”
Sở Dụ chỉ muốn nói rằng hiện tại nàng rất không ổn. Nàng khép hờ mắt, lấy một lọ Thanh Chướng Đan từ túi trữ vật ra. Thanh Chướng Đan không chỉ có tác dụng giải độc, mà còn có công hiệu của Thanh Tâm Đan, vì vậy một lọ Thanh Chướng Đan còn đắt hơn Thanh Tâm Đan gấp đôi.
Nàng coi đan dược như kẹo mà nuốt liền mấy viên. Quả nhiên ngọn lửa trong cơ thể dịu xuống không ít. Nàng gật đầu, giọng khàn khàn nói: “Không sao, chờ khôi phục linh lực xong chúng ta sẽ trở về.”
Dương Hiểu Hiểu ngẩn người nghe nàng nói, nhỏ giọng hỏi: “Sở đại ca, huynh còn có thể chống đỡ đến lúc đó sao?” Nàng cắn môi dưới, đôi mắt long lanh nhìn chăm chú Sở Dụ.
“Không cần lo lắng cho ta.” Sở Dụ lắc đầu, nuốt một viên Bổ Khí Đan, bắt đầu khôi phục linh lực trong cơ thể.
Thế nhưng nàng chỉ là mạnh miệng mà thôi. Không bao lâu sau, nàng cảm thấy lòng ngứa ngáy khó nhịn, vô cùng khó chịu. Trong lúc ấy, Dương Hiểu Hiểu không ngừng lau mồ hôi giúp nàng. Ánh mắt Sở Dụ đã bắt đầu tan rã, đôi môi khô khốc: “Dương đạo hữu... đừng lau mồ hôi cho ta nữa.”
Dương Hiểu Hiểu lại cắn chặt môi dưới. Trong đầu nàng hiện lên những lời sư huynh từng nói, ánh mắt dần hiện lên một tia kiên định.
Nếu đây là cơ hội sư huynh giúp nàng sáng tạo, nàng nhất định phải nắm lấy. Sở đại ca trúng độc quá nặng, chỉ sợ không chống đỡ nổi đến lúc trở về môn phái. Huống chi nàng lo sau khi trở về sẽ cắt đứt liên hệ với Sở Dụ. Hoặc là không làm, đã làm thì làm cho trót. Đôi bàn tay trắng nõn của Dương Hiểu Hiểu khẽ run, hàng mi buông xuống, lặng lẽ bắt đầu cởi quần áo.
Tiếng sột soạt ấy khiến Sở Dụ chú ý. Nàng mở mắt nhìn, trong lòng thầm mắng một tiếng. Hiểu Hiểu muội tử định làm gì đây? Giúp nàng giải độc sao? Nhưng nàng cũng là nữ nhân, hai nữ thì làm được gì?
Giọng Sở Dụ lạnh xuống: “Dương đạo hữu, đừng làm chuyện khiến bản thân phải hối hận. Ta không cần ngươi giúp ta giải độc.”
Động tác của Dương Hiểu Hiểu khựng lại. Nàng ngẩng đôi mắt như nai con lên, run giọng nói: “Sở đại ca, Hiểu Hiểu là tự nguyện.”
Trời đất! Đầu óc Sở Dụ tuy choáng váng nhưng vẫn còn tỉnh táo. Nàng lập tức ngồi thẳng dậy, vội vàng khuyên: “Đừng, ta không muốn.”
Chân ái của ngươi phải là sư huynh ngươi mới đúng! Nàng thật sự lo Chúc Nghiêu Hoan biết chuyện sẽ chém chết mình.
Dương Hiểu Hiểu vẫn không hề dừng động tác. Sở Dụ nhắm mắt lại. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ không thể thu dọn nổi hậu quả. Hiện giờ nàng thậm chí còn nghi ngờ, cho dù theo Dương Hiểu Hiểu trở về Hoàng Tuyền Kiếm phái thì cũng chưa chắc có người chịu giúp nàng giải độc.
Sở Dụ nhíu chặt mày, trong đầu chợt lóe lên một tia linh quang, như một tia nắng xuyên qua màn đêm, khiến mọi thứ bỗng trở nên sáng tỏ.
Rừng Sương Mù có một bí cảnh ẩn giấu.
Đó là bí cảnh nàng chuẩn bị để nữ chính thăng cấp, bên trong có vô số thiên tài địa bảo, trong đó có cả ngàn năm ngọc tủy, đồng thời còn cất giấu truyền thừa kiếm tu. Một trong những điều kiện để mở bí cảnh là đêm trăng tròn.
Điều kiện còn lại là nữ chính tranh đoạt một gốc ngàn năm tuyết cốt sâm với một tu sĩ khác. Trong lúc hai người giao chiến, kiếm khí vô tình bổ xuống mặt đất, làm lộ ra tấm bia đá bị che giấu. Khi tấm bia tiếp xúc với ánh trăng tròn sẽ tự động mở ra bí cảnh, thu hút vô số tu sĩ kéo đến.
Ngôn Linh chi thuật của nàng đã lâu không sử dụng, nhưng trong tình huống này có lẽ có thể thử một lần.
Nàng giơ đầu ngón tay lên, linh lực ngưng tụ nơi đầu ngón, chậm rãi viết:
“Rừng Sương Mù có một gốc linh thảo tên là tuyết cốt sâm. Nơi ngàn năm tuyết cốt sâm mọc có một tấm bia đá, trên bia khắc bốn chữ Thanh Long bí cảnh. Ngày mười lăm tháng Dương theo ma lịch, trời giáng dị lôi xuống nơi đây, Thanh Long bí cảnh mở ra.”
Viết xong đoạn chữ ấy, chỉ thấy những dòng chữ trên không trung dần trở nên chân thật, vặn vẹo rồi sắp xếp lại. Chỉ có từ đoạn "ngày mười lăm tháng Dương theo ma lịch" trở đi, toàn bộ chữ đều hóa thành màu vàng, còn những chữ phía trước vẫn giữ nguyên màu đỏ.
Ngay sau đó, thần thức Sở Dụ đau nhói như bị kim đâm, linh lực trong cơ thể cũng tiêu hao sạch sẽ.
Đúng lúc ấy, Dương Hiểu Hiểu bỗng khựng mọi động tác, quay đầu nhìn ra ngoài sơn động.
Một tiếng sấm nổ vang trời.
Lẽ nào có người đang độ kiếp ở nơi này?
Nghe thấy tiếng sấm, Sở Dụ biết bí cảnh e rằng sẽ mở sớm hơn dự tính.
Các tu sĩ trong Rừng Sương Mù đều đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng sấm. Chỉ thấy sấm sét cuồn cuộn, cả bầu trời bị chiếu sáng rực rỡ. Một đạo kim lôi lóe lên, bổ thẳng xuống một nơi. Chợt, nơi ấy bùng nổ kim quang chói lọi, bao trùm cả khu rừng.
Là bí cảnh!
Chúc Nghiêu Hoan lập tức nhận ra mình đã bị cuốn vào bí cảnh. Hắn nhìn khung cảnh trước mắt: mặt đất phủ đầy băng giá, gió tuyết lạnh buốt thấu xương không ngừng gào thét.
Hắn khẽ nhíu mày, lấy ra truyền âm phù gửi tin cho sư muội.
Nhưng truyền âm phù dường như đã mất hiệu lực, bên phía sư muội không có bất kỳ hồi đáp nào.
Còn Sở Dụ chỉ cảm thấy trước mắt chợt hoa lên. Đến khi mở mắt lần nữa, nàng đã xuất hiện giữa một vùng sa mạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
