Sáng nay, thôn Nam Hương đón một cơn mưa rả rích ngay từ sớm tinh mơ.
Đối với lũ trẻ Giang gia mà nói ngày mưa lại là một tin vui, bởi chúng không cần phải dậy sớm để thả trâu, có thể cuộn tròn trong chăn ấm, tranh thủ ngủ thêm một chút. Những ngày mưa, công việc trong nhà chẳng có bao nhiêu, người lớn cũng không quá khắt khe bắt chúng phải dậy đúng giờ như thường lệ.
Dẫu vậy, cũng không thể ngủ dậy muộn quá, nếu không thì Giang lão thái thái trong nhà chắc chắn sẽ lớn tiếng mắng mỏ.
Hơn nữa, nếu chẳng may có mợ hàng xóm nào ghé qua chơi mà thấy bọn trẻ vẫn đang ngủ nướng thì đúng là mất mặt cả nhà.
Nhưng lũ trẻ cũng có mánh khóe riêng. Dù Giang lão thái thái trong nhà có mắng khó nghe, nếu chỉ một đứa bị quở trách thì cảm giác thật đáng sợ, nhưng nếu cả bọn bị mắng chung thì tiếng mắng mỏ của bà ấy chẳng khác gì nước đổ lá khoai, chẳng đáng nhắc tới.
Vì vậy, vào những sáng mưa thế này, đứa nào cũng lắng tai nghe động tĩnh. Chỉ cần có đứa đầu tiên thức dậy, những đứa khác sẽ lập tức tỉnh dậy theo.
Giang lão thái thái sinh được ba người con trai. Ba người con này đều đã lập gia đình và sinh con cái, tổng cộng có sáu đứa trẻ trong nhà.
Đại phòng có hai trai một gái, Nhị phòng có một trai một gái, còn Tam phòng chỉ có một cậu con trai duy nhất.
Cậu bé Giang Khải chính là đứa con trai duy nhất đó của Tam phòng.
Nhưng cậu cũng biết rất rõ, cậu không phải là máu mủ ruột thịt của Giang gia. Cậu là con của mẫu thân với người phu quân trước.
Thông tin này ở Giang gia là một bí mật. Ngoại trừ phụ thân hiện tại của cậu, không ai trong nhà này hay biết.
Hôm nay là ngày thứ tư Giang Khải xuyên không đến thế giới này. Cậu biết rằng mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết và trở thành nhân vật con trai đoản mệnh, thân thể yếu đuối của nữ phụ.
Hiện tại, cậu đã hơn bốn tuổi, gần năm tuổi. Có lẽ do khi mang thai không được bồi bổ đầy đủ nên từ lúc sinh ra cơ thể cậu đã không được khỏe mạnh, thường xuyên đau ốm.
Còn mẫu thân của cậu, chính là nữ phụ đối lập với nữ chính trong tiểu thuyết.
Trong truyện, nữ chính từng vì kiếp trước nghe lời gã đàn ông tồi mà từ bỏ một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Sau khi cưới gã đàn ông đó, nàng ta sống trong đau khổ và nghèo túng. Trước lúc chết, nàng ta chứng kiến nữ phụ và người đàn ông mình từng từ chối thành đôi, sống cuộc sống hạnh phúc và viên mãn. Trong lòng tràn đầy hối hận, nữ chính quyết tâm sống lại để giành lại cuộc hôn nhân với nam chính.
Nhưng lúc này, nữ chính đã dính dáng đến gã đàn ông tồi kia.
Dĩ nhiên, gã không dễ dàng buông tay. Không còn cách nào khác, gia đình nữ chính đành phải nhường lại cuộc hôn nhân đó cho biểu tỷ của nàng ta, chính là nữ phụ.
Đồng thời, họ còn đưa thêm bạc làm của hồi môn.
Biểu tỷ tuy không được cưng chiều nhưng với nhan sắc ưa nhìn, lại chăm chỉ giỏi giang, gã đàn ông tồi nhận bạc ngay lập tức đồng ý.
Nữ phụ, vốn không được cha mẹ yêu thương, lại sống trong thời đại mà chuyện hôn nhân đều do cha mẹ sắp đặt. Nhìn thấy gã đàn ông tồi có vẻ không tệ, nàng cũng chẳng phản đối nhiều, thế là gả đi.
Từ đó, nàng bước vào địa ngục trần gian.
Nữ phụ thường xuyên bị gã đàn ông cờ bạc, rượu chè và vũ phu đánh đập đến mặt mày bầm tím, nhưng vẫn phải gánh vác công việc mưu sinh cho cả gia đình.
Sau cùng, vì không chịu nổi cảnh sống địa ngục, nàng quyết định hòa ly với gã phu quân.
Nhưng về nhà mẹ đẻ chưa được bao lâu, nàng lại bị ép tái giá với một người đàn ông què. Vì nhận ra nữ chính đã biết gã đàn ông kia là kẻ không ra gì nhưng vẫn cố tình đẩy nàng vào bẫy hôn nhân ấy, nữ phụ căm hận nữ chính đến tận xương tủy.
Nàng điên cuồng trả thù, nhưng lại bị người phu quân tú tài của nữ chính dập tắt mọi hành động.
Cuối cùng, đứa con bệnh yếu của nàng vô tình rơi xuống nước mà chết, người phu quân què cũng qua đời không lâu sau đó.
Nữ phụ chịu đủ mọi đau khổ, kết cục trở nên điên loạn.
Còn nữ chính, trái lại, sống một đời viên mãn, sinh hai đứa con thông minh lanh lợi, hưởng phúc suốt đời.
Nhớ lại số phận thảm thương của người mẫu thân nữ phụ mà mình đang sống cùng, Giang Khải không khỏi thở dài thương cảm.
Ở thời điểm hiện tại, mẫu thân của cậu – nhân vật nữ phụ – có lẽ đã bắt đầu nhận ra nữ chính từ trước đã biết gã đàn ông kia chẳng ra gì, nhưng vẫn đẩy nàng vào cuộc hôn nhân này.
Ngày đó, nữ chính bỗng dưng thay đổi ý định, đoạn tuyệt với gã đàn ông kia, rồi viện một cái cớ qua loa để thoái thác. Vì nữ chính vốn có tính khí tùy tiện, nữ phụ đã chẳng nghi ngờ điều gì mà cứ thế bước vào bẫy.
Nằm trên giường, Giang Khải đang suy nghĩ miên man thì chợt nghe thấy tiếng động bên cạnh.
Cậu quay đầu, khẽ hỏi: “Văn Sinh, huynh dậy rồi à?”
Văn Sinh là con trai của Nhị phòng, năm nay vừa tròn sáu tuổi.
Nhà họ Giang đông người, phòng ốc lại chật chội, thế nên bọn trẻ phải ngủ chung một phòng.
Giang Khải nằm trong cùng, bên cạnh là Văn Sinh – đứa trẻ ngoan ngoãn, ít khi trở mình, còn mé ngoài cùng là Hổ Oa, con trai lớn của Đại phòng.
Hổ Oa năm nay đã bảy tuổi.
Giang gia có sáu đứa trẻ, bốn trai và hai gái. Con trai lớn của Đại phòng đang đi học, được ưu tiên một căn phòng riêng. Còn lại, bọn con trai khác ở chung một phòng, hai cô con gái thì ở một phòng khác.
Văn Sinh ngồi dậy mặc áo, nghe Giang Khải hỏi thì quay đầu trả lời: “Đến giờ rồi, không dậy là lát nữa bị bà mắng cho xem.”
Ngoài trời vẫn mưa, Giang Khải không biết giờ đã là mấy giờ, nhưng nghe loáng thoáng tiếng người lớn ăn cơm xong nãy giờ, cậu đoán chắc cũng gần muộn. Nếu để đến lúc người lớn ăn xong rửa bát mà bọn trẻ vẫn chưa dậy, thế nào cũng bị mắng.
Cảm thấy thời điểm không còn sớm, Giang Khải cũng ngồi dậy, vơ lấy bộ quần áo để bên cạnh rồi bắt đầu mặc.
Hai đứa lại lay gọi Hổ Oa: “Dậy đi Hổ Oa, nhanh lên.”
Hổ Oa lầm bầm vài tiếng trong cơn ngái ngủ, do dự thêm một lúc rồi mới dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài, miễn cưỡng ngồi dậy mặc đồ với vẻ mặt nhăn nhó.
Ba đứa trẻ lần lượt rời khỏi phòng, chuẩn bị đi rửa mặt, đánh răng. Ra đến ngoài, chúng phát hiện thấy biểu tỷ và biểu muội cùng nhà đã dậy từ bao giờ và đang líu ríu trò chuyện trước hiên nhà.
“Khỏe là tốt. Mặc thêm áo vào, đừng để bị lạnh.” Giang lão thái thái dặn dò kỹ càng.
Giang Khải mềm mại đáp lại: “Dạ vâng, thưa nãi nãi.”
Có lẽ vì Giang Khải sinh ra đã hay ốm đau, lại là đứa út ít trong nhà, tính tình ngoan ngoãn hay làm nũng, thêm gương mặt đáng yêu xinh xắn hơn người, nên trong số các cháu, Giang gia lão thái thái đặc biệt thương yêu cậu.
Cũng chính vì vậy, khi nữ chính tiết lộ sự thật về thân thế của Giang Khải, Giang lão thái thái đã tức giận đến mức lâm trọng bệnh và qua đời. Điều này càng đẩy mẫu thân của Giang Khải - nữ phụ trong tiểu thuyết vào tình cảnh bi thảm hơn.
Sau khi rửa mặt xong, cả đám trẻ ngồi vào bàn ăn sáng.
Vì Giang Khải nhỏ tuổi nhất nên phụ thân luôn là người mang bát cơm từ trong bếp ra cho cậu. Phụ thân cậu – Giang Triệu Hằng – là một người đàn ông lạnh lùng, ít nói, nhưng vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh. Thân hình rắn rỏi, cơ bắp không quá đồ sộ nhưng săn chắc, đến mức Giang Khải từng thoáng thấy bụng hắn còn có cả múi cơ, khiến cậu không khỏi ngưỡng mộ.
Ôm bát cơm, Giang Khải ngước mắt, ngọt ngào nói: “Cảm ơn phụ thân ạ.”
Giang Triệu Hằng nhìn nhi tử bằng ánh mắt dịu dàng, đưa bàn tay to lớn xoa đầu cậu: “Ăn ngoan đi.”
Giang Triệu Hằng là con trai thứ ba của Giang lão thái thái. Trước đây, hắn làm nghề bảo tiêu, nhưng mấy năm trước, trong một lần đụng độ với bọn cướp, hắn bị thương ở chân và trở thành người khập khiễng, buộc phải về nhà.
Khi còn khỏe mạnh, hắn từng được coi là một trong những trai độc thân sáng giá nhất làng. Nhưng từ khi chân bị tật, những cô gái sẵn lòng lấy hắn cũng biến mất.
Lúc ấy, Trương Vận Thu – mẫu thân của Giang Khải – sau khi chật vật hòa li với gã phu quân trước, không thể tiếp tục sống ở nhà mẹ đẻ. Nghe tin gia đình đang bàn chuyện gả nàng cho một ông già góa vợ ngoài sáu mươi hay một kẻ độc thân không lấy được vợ, nàng tuyệt vọng. Bấy giờ, trong bụng nàng đã mang thai Giang Khải được hơn một tháng, nên đành đến cầu xin Giang Triệu Hằng cưới mình.
Nàng hứa hẹn sẽ tận tâm chăm sóc hắn, khiến hắn không phải chịu thiệt thòi gì.
Giang Triệu Hằng tuy có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại là người ấm áp. Sau cùng, hắn đồng ý và hai người nhanh chóng thành thân.
Dĩ nhiên, về sự tồn tại của Giang Khải, mẫu thân của cậu đã nói rõ ngay từ đầu.
Nhưng cả hai quyết định giấu kín chuyện này với Giang gia. Nếu không, dù Giang Triệu Hằng có tật ở chân, Giang lão thái thái cũng tuyệt đối không cho phép nhi tử của mình cưới một người phụ nữ đang mang thai.
Ăn sáng xong, Giang Khải cùng mấy huynh đệ tỷ muội trong nhà ríu rít chạy ra sân, bắt đầu những trò chơi con trẻ.
Trẻ con không ra ngoài vẫn có đủ trò để chơi. Gần đây, chúng mê mẩn một trò chơi gọi là “ném sỏi”. Quy tắc rất đơn giản: lấy một nắm sỏi nhỏ, ném xuống đất. Sau đó, chọn một viên ném lên không trung, trong lúc viên sỏi chưa rơi xuống, tay phải nhanh chóng nhặt một viên khác trên mặt đất rồi bắt lại viên đang rơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)