"Giao cho Thanh Y làm đi."
Ý của Thẩm Hoài Dung là bảo Khương Bảo Châu không cần nhọc lòng, hắn nhìn thấy nơi lợn rừng xông tới có một bụi hoa cúc hoang dại chưa bị dẫm đạp, hắn ngắt xuống, hoa cúc cũng là một loại thuốc, ngày thường có thể pha nước giảm nóng.
"Vào trong núi đi, có hạt dẻ dại và hạch đào dại."
Khương Tu Võ dẫn đường ở phía trước, Thẩm Hoài Dung đi theo ở phía sau huynh muội hai người. Trong núi này tùy ý cũng có thể thấy được mấy thứ không đáng giá tiền, nhưng đối với những người đang trên đường lưu đày như nhà Khương gia thì cũng là một món ngon khó có được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)