"Khương đại nhân, không cần khách khí."
Không phải Bạch Lạc Trần không muốn ngủ trong xe ngựa, mà là do hắn không thích ngửi mùi thuốc trị thương gay mũi, nếu thế không bằng làm người tốt tới cùng, nhường xe ngựa cho ba cha con Khương gia, coi như tặng người ta một ân tình.
Mấy cái bàn nhỏ của hắn có thể xếp lại thành giường, vừa hay đủ để cho ba người ngủ.
Bạch Lạc Trần nghe nói lều trại của Khương gia rất chắc chắn, vừa hay trên nóc xe ngựa có một cái lều trại nhỏ, lồng lều trại nhỏ vào bên trong, có hai lớp bảo vệ thì không sợ mưa rơi.
"Bạch công tử, đa tạ ngài, khẩu vị của ngài thế nào, thích thanh đạm hay là cay nóng?"
Khương Bảo Châu cũng không có bản lĩnh gì khác, đành phải nấu ăn báo đáp Bạch Lạc Trần, hơn nữa chính hắn là người đã cung cấp nguyên liệu nấu ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
