Như cái gã Ngô Đại Chí này, con trai hắn trình độ thế nào hắn lại không tự biết sao? Một thằng nhóc mới từ thợ học việc lên thợ bậc một, những kiến thức cơ bản do người thợ trực tiếp dạy còn chưa nuốt trôi, thì làm sao hiểu nổi những kỹ thuật phức tạp của một thợ tiện bậc tám như ông?
Chưa kể, nếu công nhân bậc một nào trong xưởng cũng kéo đến hỏi bài, thì ông Kiều Thu Sinh khỏi cần làm việc nữa, suốt ngày chỉ ngồi giải đáp thắc mắc cho lũ lính mới chắc?
Nhà máy phân công thợ kèm riêng cho bọn trẻ để làm gì? Không phải để đào tạo chúng sao?
Nếu gặp phải vấn đề kỹ thuật hóc búa mà người thợ kèm cũng chào thua rồi mới đến nhờ ông chỉ bảo, ông rất sẵn lòng giúp đỡ. Còn cái kiểu tranh thủ kiếm chác này thì biến giùm, ông chẳng rảnh rỗi đến mức ngày ngày đi làm người hướng dẫn miễn phí cho một thằng nhóc bậc một không thân không thích!
Thoát khỏi gã Ngô Đại Chí phiền phức, ông Kiều Thu Sinh rảo bước nhanh hơn về nhà. Trên đường đi, hầu như công nhân nào gặp ông cũng đều đon đả chào hỏi. Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa là ông hòa đồng hay có nhân duyên tốt, mà lý do rất đơn giản —
Từ năm ngoái, nhà máy áp dụng "Chế độ lương tám bậc". Mới tháng trước, ông vừa xuất sắc đạt cấp bậc cao nhất: Thợ tiện bậc tám. Hiện tại, lương mỗi tháng của ông là 126 đồng, cao hơn cả giám đốc nhà máy. Số lượng thợ bậc tám trong nhà máy chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn thợ tiện đạt bậc tám thì chỉ có duy nhất một mình ông.
Trong khi phần lớn công nhân thời này lương tháng chỉ chừng ba bốn mươi đồng, thì mức thu nhập của ông thuộc hàng siêu cấp đắt giá, đứng trên đỉnh cao của nhà máy.
Suốt một tháng qua, không ít kẻ mặt dày mò đến hỏi vay tiền, nhưng ông Kiều Thu Sinh chỉ có một đáp án duy nhất: Không cho vay.
Những kẻ không quen biết mà dám trơ tráo đến vay tiền thì ông cũng chẳng ngại ngần chối thẳng tay. Ông đâu cần phải giống như cái ông thầy Trình kia, suốt ngày chẳng lo nâng cao tay nghề, chỉ mải miết kéo bè kết phái mua danh "người tốt". Không cho vay tiền mà sợ họ lật mặt sao?
Trong mắt ông Kiều Thu Sinh, tay nghề mới là chỗ dựa vững chắc nhất. Chỉ cần tay nghề ông còn đó, mặc kệ kẻ khác trong lòng tính toán thế nào, hễ gặp ông ở nhà máy là vẫn phải ngoan ngoãn cúi đầu chào một tiếng "Thầy Kiều". Là thợ tiện bậc tám duy nhất của nhà máy, ông hoàn toàn có đủ cái uy để làm điều đó.
"Gia Gia ngoan lắm, chẳng quấy tí nào đâu. Anh bế cháu lại đây ngồi ăn cùng luôn đi, để nguội ăn mất ngon." Bà Trúc Phương săn sóc cất lời. Thấy chồng vẫn đứng ngần ngừ, bà dọa tiếp: "Nhanh lên nào, bằng không em cũng chẳng buồn ăn đâu đấy."
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

