Năm đó khi bà ta gả vào nhà họ Hồ, liên tiếp sinh hai đứa con gái.
Bụng mãi chẳng sinh nổi con trai.
Khoảng thời gian ấy, mẹ chồng ngày nào cũng mắng bà là gà mái không biết đẻ.
Suýt chút nữa còn bảo con trai bỏ vợ.
Những ngày tháng đó chẳng khác nào ngâm mình trong bể khổ.
May mà mẹ chồng mất sớm.
Nếu không bây giờ bà ta đã sớm bị đuổi về nhà mẹ đẻ rồi.
Bà ta vì không sinh được con trai mà bị mẹ chồng hành hạ, sống khổ sở như vậy.
Dựa vào đâu Hà Anh Anh kết hôn năm sáu năm mới sinh được một đứa con gái mà vẫn sống ung dung tự tại?
Kiều Trúc Phương làm mẹ chồng chẳng những không gây khó dễ, mà còn đối xử với Hà Anh Anh như con gái ruột.
Ngay cả cháu gái cũng cưng chiều hết mực.
Thậm chí còn nghỉ việc ở nhà để giúp chăm cháu.
Dựa vào đâu chứ?
Theo bà ta, Hà Anh Anh không sinh được con trai thì phải sống giống bà ta trước kia mới đúng.
Sáng nay bà ta còn nghe thấy Hà Anh Anh sai chồng đi lấy nước rửa mặt.
Một người phụ nữ ngay cả con trai cũng không sinh nổi thì lấy đâu ra tư cách sai khiến chồng?
Theo bà ta, chỉ sinh được con gái thì phải thấy có lỗi với chồng mới đúng.
Trước khi có con trai, ở nhà bà ta chẳng bao giờ dám ngẩng đầu.
Lúc nào cũng cảm thấy mình có lỗi với nhà họ Hồ, suýt nữa làm nhà họ Hồ tuyệt tự.
Ở trước mặt chồng lại càng phải cúi mình nhún nhường, hầu hạ như hầu vua.
Cũng chỉ từ khi sinh được con trai, bà ta mới dám dựa vào đứa bé để đề đạt vài yêu cầu với chồng.
Nếu là trước kia, làm gì dám giống hôm qua, giục chồng mau mang cơm về nhà.
Nhưng còn Hà Anh Anh thì sao?
Chỉ sinh được một đứa con gái mà cuộc sống lại còn tốt hơn cả bà ta, người đã sinh được con trai.
Chồng yêu thương.
Mẹ chồng chiều chuộng.
Dựa vào đâu?
Điều đáng sợ nhất chính là sự so sánh.
Nhìn cuộc sống nhà bên cạnh tốt đẹp như vậy, Mã Đại Hoa chỉ cảm thấy trong lòng như có hàng ngàn con kiến bò qua.
Lòng ghen tỵ từng cơn dâng lên.
Bây giờ nhìn Hà Anh Anh nhờ mẹ chồng trông cháu, còn mình thì vừa hát vừa tưới rau nhàn nhã, bà ta càng thấy chướng mắt.
Bế con trai trong lòng, bà ta cười mà không cười nói:
“Vẫn chưa đi làm à? Không đi nữa là muộn đấy. Anh Anh này, không phải chị muốn nói em đâu. Bây giờ em đâu phải trông con, cũng không giống những nữ công nhân khác còn phải lo đủ thứ việc trong nhà. Vì thế công việc ở nhà máy cũng phải để tâm hơn một chút. Đừng có đi muộn về sớm. Em cũng là công nhân kỳ cựu rồi. Phải làm gương cho mấy người trẻ mới vào chứ. Nếu họ thấy em đi muộn rồi cũng bắt chước theo thì nhà máy chẳng phải sẽ loạn cả lên sao? Chị nói chuyện thẳng tính, em đừng chê chị nói khó nghe nhé. Chị cũng nhắc nhở em, chỉ là vì muốn tốt cho em thôi.”
Nghe những lời ấy từ xa, Kiều Gia Gia lập tức quên cả ăn cà chua.
Cô thầm nghĩ.
Vợ bác Hồ này...
Sao nói chuyện khiến người ta khó chịu thế nhỉ?
Nghe thì giống như đang chân thành khuyên nhủ, hết lòng vì người khác.
Nhưng ngẫm kỹ lại...
Chẳng phải đang ngấm ngầm ám chỉ mẹ cô làm việc thiếu nghiêm túc, cố tình chụp mũ hay sao?
Hà Anh Anh vốn nổi tiếng là người cãi nhau rất giỏi ở trong thôn.
Làm sao cô không nghe ra ý mỉa mai trong từng câu từng chữ của Mã Đại Hoa.
Cô mỉm cười đáp:
“Ấy ấy ấy, không được gọi sai vai vế đâu nhé. Em không thể gọi chị là chị được. Chị trạc tuổi mẹ chồng em, nhìn còn lớn tuổi hơn mẹ chồng em nữa. Em phải gọi chị là thím mới đúng. Từ nhỏ đến giờ em chưa bao giờ gọi sai vai vế cả. À đúng rồi, thím Mã. Con trai thím giờ cũng lớn rồi, thím quay lại nhà máy làm việc rồi sao? Giờ còn làm chủ nhiệm nữa à? Bắt đầu quản chuyện kỷ luật rồi cơ đấy? Sao cháu không nghe nói Chủ nhiệm Quan bên hậu cần bọn cháu được điều đi nơi khác nhỉ? Hôm nay đến nhà máy cháu tiện hỏi thử xem sao. Có điều, dù ai làm chủ nhiệm thì cháu cũng chắc chắn không đi muộn đâu. Nhà thím chưa mua xe đạp nên không biết. Đi xe đạp đến nhà máy nhanh lắm. Năm phút là tới nơi rồi. Làm sao mà muộn được? Đợi khi nào nhà thím mua xe đạp thì sẽ biết. À... không đúng. Nhà thím bây giờ tiền nuôi con trai còn là tiền đi vay. Chắc vài năm tới cũng chưa mua nổi xe đạp đâu. À mà... cháu nói chuyện thẳng tính lắm nhé. Cháu thật sự không có ý chê nhà thím nghèo đâu. Thím đừng hiểu lầm cháu nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

