Chỉ là Kiều Gia Gia còn chưa kịp tức giận xong thì đã nghe ông nội mình lạnh lùng lên tiếng:
“Nhà chúng tôi sinh con trai hay con gái, có tuyển rể ở rể hay không, thì cuộc sống chắc chắn vẫn sẽ khá hơn nhà ông có con trai. Ít ra cũng không giống nhà ông, vì một đứa con trai mà hết lần này đến lần khác bòn rút con gái đã lấy chồng, không làm cho gia đình con bé tan nát thì không chịu thôi. Ai biết thì biết nhà ông sinh con trai, ai không biết còn tưởng nhà ông sinh ra con đỉa hút máu, chỉ biết hút máu chính chị ruột mình để lớn lên.”
Kiều Thu Sinh trước nay chưa bao giờ là người dễ bắt nạt. Lúc này đối diện với bác Hồ, ông lập tức mắng trả, hoàn toàn không có ý định nhịn nhục.
Miệng lưỡi Kiều Thu Sinh vốn cay độc, nhưng cũng phải xem là đối với ai. Gặp người tốt thì nói lời hay, gặp hạng người vô lại thì châm chọc vài câu. Bây giờ ông chẳng qua chỉ là phản kích lại mà thôi.
Bị đâm trúng chỗ đau, bác Hồ tức đến nghiến răng, nhưng lại không nghĩ ra cách nào để đáp trả.
Đánh thì ông ta không dám.
Ai trong nhà máy mà không biết Kiều Thu Sinh lợi hại. Trước đây ông từng bắt được một tên gián điệp cầm súng bỏ trốn. Huống hồ người có thể trở thành thợ nguội bậc tám thì sao có thể không có sức? Sức lực của ông lớn lắm. Nếu thật sự động tay, người chịu thiệt chỉ có thể là bác Hồ.
Còn mắng lại...
Ngoài việc lôi chuyện con trai con dâu nhà họ Kiều cưới nhau năm sáu năm mới sinh được một đứa con gái ra nói, ông ta cũng chẳng còn gì để công kích nữa.
Cuối cùng chỉ đành tức tối ném lại một câu:
Nói đến đây, Kiều Trúc Phương thật sự cảm thấy bác Hồ có vấn đề về đầu óc.
Con trai ông ta mới vừa chào đời, đến cháu nội còn chưa có bóng dáng, vậy mà lại chạy sang lo chuyện nhà bà sau này có cháu trai hay cháu gái.
Đúng là chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng.
Bị Kiều Trúc Phương nói như vậy, bác Hồ nhất thời cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Bởi vì sự thật đúng là như thế.
Bác Hồ vốn cùng thế hệ với Kiều Trúc Phương và Kiều Thu Sinh, thậm chí còn lớn hơn Kiều Thu Sinh một tuổi.
Chỉ vì con trai ông ta sinh gần cùng thời điểm với cháu gái nhà họ Kiều.
Nhà ông ta sinh con trai, mà cũng chẳng biết đầu óc nghĩ kiểu gì, lại tự cho rằng nhà mình đã đè được nhà họ Kiều một bậc.
Ngày thường chuyện gì cũng không bằng nhà họ Kiều, nên chỉ có thể dựa vào việc sinh được con trai để tự an ủi bản thân.
“Ông còn đứng ngoài đó làm gì? Không mang cơm vào thì nguội hết rồi! Tôi mà đói thì lấy đâu ra sữa cho con trai chúng ta bú?”
Đúng lúc ấy, vợ bác Hồ bế con trai, vén rèm cửa gọi ra ngoài.
Nghe vợ nói vậy, bác Hồ lập tức mượn cớ xuống thang, vừa đi vừa nói:
“Thôi, tôi không thèm nói với nhà các người nữa. Tôi về bế con trai đây.”
Nằm trong chiếc nôi tre, Kiều Gia Gia nghe ông bà nội đáp trả từng câu, rồi nhìn bác Hồ xám xịt bỏ đi, lập tức cảm thấy khoan khoái vô cùng.
Tính cách của ông bà nội, cô thích!
Đến tối, khi Kiều Hòa Bình và Hà Anh Anh trở về, biết được chuyện này, Hà Anh Anh tức đến mức mắt phượng dựng ngược, chống nạnh mắng:
“Ông ta là cái thá gì chứ? Con trai nhà ông ta mới là đồ vô dụng! Con gái tôi quý giá lắm! Đổi sính lễ cái con khỉ! Tưởng ai cũng bán con gái như nhà ông ta chắc?”
Hà Anh Anh vốn xinh đẹp, tính tình lại nóng nảy.
Ngày còn ở trong thôn, cô nổi tiếng cãi nhau giỏi, chẳng ai dám bắt nạt.
Nếu không phải bây giờ trời đã tối, ra ngoài cãi vã sẽ ảnh hưởng đến hàng xóm nghỉ ngơi, thì cô nhất định đã đứng trước cửa nhà họ Hồ mắng cho một trận.
Kiều Hòa Bình cười híp mắt dỗ dành:
“Đừng giận, đừng giận. Chuyện này cứ để anh xử lý.”
Con gái anh là bảo bối của cả nhà, người khác dựa vào đâu mà chê bai?
Bề ngoài Kiều Hòa Bình không nổi giận như vợ, nhưng lửa giận trong lòng anh chẳng hề ít hơn cô.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

