Sau khi Kiều Thu Sinh và Kiều Trúc Phương ăn cơm xong cùng cháu gái thì mỗi người bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi hóng mát dưới gốc cây trước nhà, còn cháu gái được đặt nằm trong chiếc nôi đan bằng tre.
Lúc này bên ngoài đang có gió nhè nhẹ, ngồi dưới gốc cây mát mẻ hơn nhiều, trái lại trong nhà lại hơi oi bức.
Nhà họ Kiều ở tầng một, chỗ ngồi hóng mát ngay trước cửa, vì vậy thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua.
“Nhà chị ăn cơm xong rồi à? Ra đây hóng mát sao?”
Người lên tiếng chính là thím Ngô, hàng xóm ở tầng trên nhà họ Kiều. Mọi người đều làm cùng nhà máy, lại ở chung một tòa nhà, quan hệ ngày thường cũng khá tốt, mỗi lần gặp nhau đều không quên chào hỏi vài câu.
“Ừ, bọn tôi đưa cháu gái ra ngoài hít gió một chút.” Kiều Trúc Phương ngẩng đầu cười đáp.
“Hôm nay đúng là hơi nóng thật, nhưng chẳng phải nhà chị mới mua quạt điện sao? Ngồi trong nhà bật quạt chẳng phải tốt hơn à? Ngoài này còn có muỗi nữa!”
Thím Ngô có chút khó hiểu, trong lòng còn thầm nghĩ chẳng lẽ quạt điện nhà họ Kiều bị hỏng rồi? Quạt điện đâu có rẻ, nếu hỏng mà không sửa được thì tiếc biết bao.
Dù không phải quạt nhà mình, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được thím Ngô thấy xót của. Nhà nào mà chẳng muốn có một chiếc quạt điện? Tuy quạt nhà họ Kiều là đồ cũ, nhưng dù sao cũng là quạt điện, chỉ cần cắm điện là có gió, mùa hè nóng bức được ngồi quạt thì thích biết bao! Đáng tiếc thứ này quá đắt đỏ, bà không mua nổi, một chiếc quạt phải bằng cả một hai tháng tiền lương.
Kiều Trúc Phương xua tay giải thích:
“Có quạt thật, nhưng gió của nó mạnh quá, lại còn ồn nữa. Trẻ con không nên ngồi quạt suốt, bọn tôi sợ con bé bị cảm, nên đưa nó ra ngoài ngồi. Gió ngoài này nhẹ hơn.”
Chỉ ngồi quạt mà cũng khiến trẻ con sinh bệnh sao?
Thím Ngô không tin lắm. Bà chỉ cảm thấy vợ chồng họ Kiều quá cưng chiều cháu gái mà thôi. Dù sao thời buổi này đa số các gia đình nuôi con đều khá xuề xòa, hiếm ai chăm chút tỉ mỉ như nhà họ Kiều.
Có điều bà cũng không nói thêm gì.
Dù sao đó cũng là chuyện của người ta, người ta thích thế nào thì cứ thế ấy, bà nhiều lời làm gì, lỡ khiến người khác không vui thì chẳng đáng.
Thế là thím Ngô gật đầu cười nói:
“Vẫn là hai người biết nuôi cháu. Cẩn thận thật đấy. Cháu Gia Gia nhà chị trông được nuôi tốt quá, trắng trẻo mũm mĩm, quan trọng nhất là xinh xắn. Nói thật nhé, trẻ con trong cả tòa nhà mình nhiều như vậy mà chẳng có đứa nào đẹp bằng cháu gái nhà chị.”
Những lời này không phải thím Ngô cố ý nịnh nọt, mà hoàn toàn là lời thật lòng.
Người ta vẫn nói nhìn đứa trẻ lên ba là biết tương lai. Kiều Gia Gia tuy mới chỉ hơn một tuổi, nhưng đã thấp thoáng dáng dấp của một mỹ nhân. Con bé thực sự rất đẹp. Bao nhiêu năm nay bà chưa từng thấy đứa trẻ một tuổi nào xinh như vậy.
Kiều Gia Gia nằm trong chiếc nôi tre, nghe những lời ấy cũng chẳng có phản ứng gì lớn.
Từ lúc sinh ra đến giờ, cô được khen không biết bao nhiêu lần, nghe riết cũng thành quen, gần như miễn nhiễm.
Chính vì thế, tuy từ lúc chào đời đến nay cô vẫn chưa từng soi gương, nhưng cũng đã yên tâm về dung mạo của mình trong kiếp này.
Kiếp trước cô vốn đã rất xinh đẹp. Tuy nhan sắc không thể ăn thay cơm, nhưng ai mà chẳng yêu cái đẹp. Được sống lại một lần nữa, nếu có quyền lựa chọn, đương nhiên cô vẫn hy vọng mình sẽ đẹp.
Hơn nữa, xét theo di truyền học thì mẹ cô là một đại mỹ nhân, cha cô cũng có gương mặt khôi ngô ngay ngắn, khả năng cô sinh ra xấu xí vốn cũng chẳng lớn.
Kiều Gia Gia tiếp tục nhắm mắt lim dim.
Là một đứa trẻ mới hơn một tuổi, lúc này chính là độ tuổi ngủ nhiều nhất. Cô cũng chẳng lo ngủ ban ngày nhiều rồi tối mất ngủ. Chủ yếu là vì ngoài ngủ ra cũng chẳng có việc gì để làm. Mới một tuổi, cô đâu thể bò dậy đọc sách, không ngủ thì còn biết làm gì nữa?
Ở bên cạnh, Kiều Thu Sinh và Kiều Trúc Phương nghe thím Ngô khen cháu gái thì nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.
Ai mà chẳng thích người khác khen con cháu nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

