Bên này, Thẩm Ngưng Sơ và Lâm Cẩm Tú xách thùng đi về phía bờ sông, đi được một lúc Lâm Cẩm Tú đột nhiên nói: "Chị Tiểu Sơ, em thấy chị thay đổi rồi đấy?"
Câu nói này khiến Thẩm Ngưng Sơ khựng lại, rồi hỏi: "Thay đổi thế nào?"
Lâm Cẩm Tú nói: "Nếu là trước đây thì chị sẽ không ra ngoài bắt cá đâu."
Theo ấn tượng của cô, chị Tiểu Sơ ngoài việc học ra thì rất ít khi ra ngoài, rất ít nói, kết quả là sau khi tốt nghiệp phổ thông về làng thì tính cách của chị Tiểu Sơ bắt đầu thay đổi, trở nên hoạt bát và cởi mở hơn rất nhiều.
Thẩm Ngưng Sơ cười nói: "Người ta phải lớn chứ!"
Thực ra cô muốn nói không phải là lớn lên, mà là đổi lõi.
Sự trùng hợp này đã bị một du khách cùng nhà nghỉ phát hiện, mọi người còn bàn tán một hồi, sau đó có mấy vị khách đến trước nói rằng người phụ nữ trong ảnh thực ra là người mà ông chủ nhà nghỉ đã thích nhiều năm.
Chỉ là người phụ nữ này còn trẻ đã làm góa phụ, vì con gái nên bà không tái giá, một mình vất vả nuôi con khôn lớn, kết quả là con gái lại gặp tai nạn qua đời khi mới mười tám tuổi.
Từ đó người phụ nữ đó cứ thế mà lâm bệnh, cuối cùng u uất mà chết.
Còn ông chủ này khi biết tin đã từ bỏ tiền đồ tươi sáng, lựa chọn giải ngũ khỏi quân đội, ở lại bên người phụ nữ đó chăm sóc bà, cho dù bà ấy đã mất thì ông cũng không rời khỏi huyện này nữa, sau đó mới mở nhà nghỉ này.
Thẩm Ngưng Sơ nghe mà cảm thấy xót xa, cô vốn định gặp ông chủ đó nhưng nghe nói ông ấy bị bệnh nên đã vào viện, nhà nghỉ đều do con trai bạn ông ấy giúp quản lý.
Nào ngờ, Thẩm Ninh mới vào nhà trọ ngủ một giấc, kết quả khi mở mắt ra đã xuyên thành con gái mất sớm của người mẹ xinh đẹp kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
