Trương Thanh Đạc vốn tưởng có kịch hay để xem, không ngờ anh Lệ lại tự mình lật lọng, anh ta chỉ đành tặc lưỡi, cảm thấy tiểu mỹ nhân này khá có bản lĩnh. Làm anh em với anh Lệ bao nhiêu năm, hiếm khi thấy anh Lệ đổi ý nhanh như vậy. Trương Thanh Đạc chưa từng thấy, Trần Thiến dĩ nhiên càng chưa thấy bao giờ. Thế nên khi Nặc Nặc đang đi ra ngoài, cô ta lạnh mặt ra tay đẩy một cái.
Trước mặt Nặc Nặc chính là hồ bơi xanh ngắt. Lực đẩy từ phía sau đến quá bất ngờ, giây tiếp theo Nặc Nặc đã bị nước bao vây. Trên bờ vang tiếng thốt lên đầy kinh ngạc của đám phụ nữ.
Cô biết có người đẩy mình. Dù Nặc Nặc không nhìn thấy là ai nhưng khả năng cao chính là nữ phụ Trần Thiến. Nữ phụ thích nam chính nên đã làm rất nhiều chuyện hãm hại nữ chính. Từ việc nhỏ như đẩy một cái đến việc lớn như thiết kế cho nữ chính lên giường với người đàn ông khác. Nặc Nặc trước đây chưa từng đề phòng Trần Thiến vì cô không có hào quang nữ chính, Tống Nặc Nặc chỉ là một vật hy sinh bị nam chính giết chết mà thôi.
Tuy nhiên cái đẩy này của Trần Thiến khiến lòng Nặc Nặc lạnh buốt. Nội hoạn chưa giải quyết xong, giờ lại vướng thêm ngoại ưu sao? Cô bị sặc một ngụm nước, rồi vội vàng ngoi lên mặt nước ho dữ dội. Từng ngụm không khí ùa vào. Cả người cô ướt sũng, bộ đồng phục trĩu nặng trên người. Tóc ướt dán chặt vào má, Nặc Nặc lếch thếch đi về phía bờ.
Cô cụp mi mắt, không dám nhìn vào mắt hắn. Cô đoán nam chính có sự nghi ngờ và giờ cô đã một lần thành công lừa được hắn. Nặc Nặc thầm thấy may mắn, nam chính này là một gã bá đạo "thẳng đuột”, kiểu không thực tế đến mức muốn giữ thân như ngọc vì nữ chính, chứ không phải kiểu lãng tử ăn chơi giữa nghìn hoa. Nếu không, người đàn ông này hẳn phải biết trên đời có một thứ gọi là lớp trang điểm rửa không trôi, phải tẩy trang cực mạnh mới sạch được.
Nặc Nặc quay đầu nhìn Trần Thiến. Trần Thiến mỉm cười nhìn lại Nặc Nặc, trong nụ cười mang theo vài phần khiêu khích. Như muốn nói: "Là tôi thì đã sao, Cừu thiếu gia sẽ đòi lại công bằng cho cô chắc?" Đúng là một nữ phụ rất "tận tâm".
Bầu không khí hiện tại bỗng chốc trở nên ngượng ngùng. Thế nhưng, sắc mặt của bất kỳ ai cũng không lạnh lẽo bằng Cừu Lệ.
Hắn đoán sai rồi. Nốt ruồi lệ xinh đẹp lộ ra nhưng khuôn mặt vẫn là khuôn mặt cũ của Tống Nặc Nặc. Cũng đúng, nếu Tống Nặc Nặc thực sự có nhan sắc tuyệt trần đó thì che giấu làm gì?
Hắn cảm thấy ý nghĩ trước đó của mình thật nực cười và hoang đường. Giấc mơ xa xôi mà hắn sắp không còn nhớ rõ nữa, khuôn mặt khiến hắn hưng phấn đến run rẩy đó, hoàn toàn không thể trùng khớp với một Tống Nặc Nặc thảm hại lúc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)