"Bà cũng hiểu tính cách Tống Lăng mà, cô ấy là người sợ mắc nợ ân tình nhất. Thấy cháu giảm giá, cô ấy nhất quyết mời cháu ở lại dùng bữa cơm và thưởng thức hoa quả cây nhà lá vườn."
"Cháu nếm thử một chút, nào ngờ hương vị hoa quả nhà cô ấy lại khiến cháu kinh ngạc vô cùng. Ngay lập tức cháu liền nghĩ đến bà, thế nên đã nhanh chóng đặt mua một ít mang về."
"Tống Lăng còn nhắn nhủ với cháu rằng, cô ấy vốn định gửi biếu bà một ít hoa quả, đúng dịp cháu ghé qua nên nhờ cháu chuyển về luôn thể."
"Lúc cháu gửi tiền, cô ấy cứ nhất mực chối từ, cháu phải thuyết phục mãi cô ấy mới chịu nhận theo mức giá hữu nghị."
Nghĩ đến hoàn cảnh của Tống Lăng, bà Phỉ lại chạnh lòng, thương cảm cho cuộc sống đầy truân chuyên, vất vả của đứa trẻ lương thiện nhưng bạc mệnh ấy.
Bà không kìm được lòng, ân cần dặn dò Phỉ Dẫn Chu: "Chu Chu, nếu bên phía A Lăng gặp khó khăn gì, cháu hãy cố gắng giúp đỡ con bé một tay. Đứa trẻ này bản tính hiền lành, trước đây lại thường xuyên chăm sóc bà, chỉ tiếc là số phận quá đỗi trắc trở."
Thấy bà nội buồn rầu vì chuyện của Tống Lăng, Phỉ Dẫn Chu vội vàng lên tiếng an ủi: "Bà đừng quá lo lắng cho Tống Lăng, cô ấy là người rất kiên cường và thông minh. Cháu thấy hiện tại cô ấy đã rũ bỏ được bóng ma quá khứ, toàn tâm toàn ý dốc lòng cho sự nghiệp rồi."
"À đúng rồi, cháu cũng đã bàn bạc chuyện hợp tác với Tống Lăng. Sau này, cô ấy sẽ là nguồn cung cấp độc quyền các loại hoa quả, thủy sản và rau củ chất lượng cao cho khách sạn của chúng ta, lợi nhuận thu được sẽ chia đôi."
Bà Phỉ cười mắng yêu hắn: "Vậy là cháu chiếm hời lớn rồi còn gì."
Phỉ Dẫn Chu hoàn toàn tán đồng với lời của bà: "Bà nói rất đúng. Nếu trang trại của Tống Lăng có thể duy trì nguồn cung ổn định với chất lượng tuyệt hảo như vậy, cháu hoàn toàn có thể hình dung ra viễn cảnh khách sạn của chúng ta sẽ nườm nượp khách khứa ra sao."
Hương vị của từng loại hoa quả đều xuất sắc đến mức khiến bà Phỉ không ngớt lời khen ngợi. Sau khi nếm qua đủ các loại trái cây, bà đã cảm thấy bụng dạ no căng.
"Ôi chao, lỡ miệng ăn nhiều quá rồi, khéo lát nữa đến bữa tối bà lại chẳng nuốt trôi cơm mất thôi."
Thấy bà ăn uống vui vẻ, Phỉ Dẫn Chu liền mỉm cười nói: "Bà ơi, cháu còn mang về cả tôm hùm bông, cua siêu gạch cỡ đại và cá mú sao nữa. Trưa nay cháu đã được thưởng thức rồi, hương vị thực sự tuyệt phẩm, ăn một lần là nhớ mãi không quên."
Bà Phỉ vốn rất tin tưởng vào gu ẩm thực của cháu trai, hắn đã khen là cực phẩm thì chắc chắn món đó phải ngon đến mức thượng thừa. Bản thân bà cũng là người rất sành ăn hải sản, mà tôm hùm cùng cua siêu gạch lại đều là những thức ngon cao cấp.
Giờ nghe Phỉ Dẫn Chu miêu tả như vậy, vị giác của bà như được đánh thức, cơn thèm ăn lại dâng lên.
"Vậy thì tối nay hãy bảo lão Đặng chế biến món tôm hùm và cua siêu gạch này ngay đi."
"Được, để cháu đi nói với chú Đặng."
Chú Đặng năm nay đã bước sang tuổi ngũ tuần, vốn xuất thân là bếp trưởng danh tiếng tại khách sạn lớn trực thuộc nhà họ Phỉ. Sau này, khi tuổi tác đã cao, Phỉ Dẫn Chu vì quý trọng tài năng nên đã đặc cách mời ông về tư gia để chuyên lo chuyện bếp núc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)