Phỉ Dẫn Chu nhìn cô ăn ngon lành, khóe môi anh cũng bất giác cong lên một nụ cười hài lòng.
Sau khi giải quyết xong chiếc đùi ngỗng, Tống Lăng không tiếc lời khen ngợi: "Món ngỗng quay này làm rất chuẩn vị! Thực sự rất ngon!"
"Ngon thì cô ăn nhiều thêm một chút." Phỉ Dẫn Chu lại thuận tay gắp thêm cho cô một miếng nữa.
Tống Lăng cũng vui vẻ đón nhận.
Phỉ Dẫn Chu mỉm cười, giọng nói trầm ấm vang lên: "Những món này tôi thường xuyên ăn rồi. Bây giờ nhìn cô ăn ngon miệng, tôi lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cô thích thì cứ ăn nhiều một chút, đừng để lãng phí."
Tống Lăng ngước nhìn nụ cười dịu dàng hiện hữu trên khuôn mặt tuấn tú của anh, bỗng nhiên cảm thấy đầu ngón tay hơi ngứa ngáy. Phỉ đại tổng tài lại vô tình "thả thính" cô rồi. Chính sự ân cần một cách vô tư này của anh mới là điểm chí mạng nhất.
Trong khi Tống Lăng và Phỉ Dẫn Chu đang thưởng thức mỹ vị, thì tại trường Đại học tỉnh, Tống Phi cũng vừa nhận được thùng anh đào, dâu tây và táo mà chị gái gửi tới.
Đinh Hạo Nhiên và Tống Phi là bạn cùng phòng ký túc xá, lại là bạn học cao học, mối quan hệ giữa hai người vô cùng thân thiết, nói là như hình với bóng cũng chẳng ngoa. Buổi trưa sau khi tan học, nghe Tống Phi nói chị gái gửi đồ chuyển phát nhanh đến, Đinh Hạo Nhiên liền hăng hái xung phong: "Tôi đi với cậu!"
Hai người đàn ông lực lưỡng cùng nhau khuân ba thùng hàng lớn về ký túc xá. Đinh Hạo Nhiên nhanh chóng tìm thấy con dao gọt hoa quả, đưa cho bạn mình: "A Phi, mau mở ra xem đi, để coi chị gái gửi cho cậu sơn hào hải vị gì nào?"
Tống Phi liếc xéo hắn một cái: "Là chị gái tôi, không phải chị gái cậu đâu nhé."
Đinh Hạo Nhiên vỗ mạnh lên vai bạn, cười rạng rỡ như hoa: "Chị gái cậu thì cũng là chị gái của tôi mà!"
"Hừ! Người thì không đẹp nhưng suy nghĩ thì đẹp lắm đấy!"
Tống Phi vừa châm chọc hắn, vừa dùng dao rạch băng dính mở thùng hàng. Khoảnh khắc những quả dâu tây đỏ mọng, to tròn hiện ra trước mắt, cả Đinh Hạo Nhiên và Tống Phi đều không kìm được tiếng trầm trồ: "Oa, dâu tây này to quá!"
Đinh Hạo Nhiên nhanh nhẹn chạy đi lấy đĩa, sau đó chất đầy một đĩa dâu tây vun ngọn mang đi rửa. Dưới vòi nước mát lạnh, nhìn những quả dâu căng mọng quyến rũ, hắn không nhịn được mà "ra tay" trước.
Khi hương vị ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi, Đinh Hạo Nhiên thoải mái nheo mắt lại, vẻ mặt đầy hưởng thụ, đắm chìm trong vị ngon say đắm của thứ quả này. Quả dâu tây này thực sự là cực phẩm!
Đinh Hạo Nhiên nhanh chóng giải quyết xong quả dâu trong tay, sau đó ân cần đưa đĩa dâu tây đến trước mặt Tống Phi: "A Phi, cậu nếm thử xem, dâu tây này ngon tuyệt đỉnh!"
Tống Phi ném cho hắn một ánh nhìn như đã thấu hồng trần: "Vừa nãy cậu lại ăn vụng rồi chứ gì?"
Đinh Hạo Nhiên cười hì hì lấy lòng: "Xin lỗi mà, tại dâu tây trông hấp dẫn quá, tôi không cưỡng lại được cám dỗ nên nếm thử một quả thôi. A Phi, cậu cũng mau ăn đi, thề là nó rất rất rất ngon!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)