Năm 1973, tháng Sáu.
Sau cơn mưa lớn hôm qua, hôm nay không chỉ không khí ở Giang Thành trở nên trong lành hơn rất nhiều mà nhiệt độ cũng giảm xuống đôi chút, cơn gió mùa hạ thổi tới trước mặt hiếm khi mang theo vài phần mát mẻ.
Nhưng Ngu Duyệt không có cách nào thoải mái tận hưởng chút mát mẻ này, bởi bên cạnh cô lúc này đang có một con “ruồi” phiền phức không ngừng vo ve bên tai.
“Ngu Duyệt, chúng ta làm hàng xóm bao nhiêu năm rồi, tôi còn có thể hại cô sao? Chuyện xem mắt cô thật sự phải suy nghĩ cho kỹ. Tính tình anh Tiêu thế nào chẳng lẽ cô không biết? Chỉ cần biết cô định đi xem mắt là anh ấy đã không vui rồi, nếu cô thật sự đi xem mắt thì chẳng phải anh Tiêu sẽ nổi giận sao? Một khi anh ấy nổi giận thì chuyện gì cũng làm ra được.”
“Rõ ràng bây giờ anh Tiêu không thể để cô dựa vào công việc mà ở lại thành phố, còn chuyện kết hôn, anh ấy cũng không thể trơ mắt nhìn cô lấy người khác. Theo tôi thấy, Ngu Duyệt, cô cứ gả cho anh Tiêu đi, như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Anh Tiêu được như ý, cô cũng có thể thuận lợi ở lại thành phố.”
“Tôi thật sự vì muốn tốt cho cô nên mới khuyên cô như vậy. Ngu Duyệt, người như anh Tiêu cô không đắc tội nổi đâu. Nếu thật sự chọc giận anh ấy, cô có nghĩ đến hậu quả chưa? Hay là cô thật sự muốn xuống nông thôn làm thanh niên trí thức?”
Rõ ràng hôm qua cô vừa dựa vào chiếc cúp vô địch mà mè nheo đủ kiểu với huấn luyện viên để xin được kỳ nghỉ dài năm ngày. Trước khi ngủ, cô còn lên kế hoạch xong xuôi xem phải tận hưởng kỳ nghỉ khó khăn lắm mới có được này thế nào. Ai ngờ vừa tỉnh dậy, chẳng hiểu sao cô đã xuyên vào sách.
Đừng thấy Ngu Duyệt là một vận động viên tán thủ chuyên nghiệp mà lầm, sở thích của cô lại cực kỳ nhẹ nhàng, đó chính là đọc tiểu thuyết. Mà cuốn cô đang xuyên vào chính là một quyển tiểu thuyết niên đại cô vừa đọc xong không lâu.
Trong quyển tiểu thuyết niên đại này, nam chính có thể nói là người thảm nhất cả truyện. Vừa mới chào đời đã mất mẹ, năm tuổi bị bọn buôn người bắt cóc, mãi đến năm tám tuổi mới dựa vào việc tự cứu mình, thành công thu hút sự chú ý của các đồng chí công an, từ đó mới thoát khỏi cảnh bị giam cầm.
Nhưng lúc này, cậu bé nam chính đã mình đầy thương tích. Sau khi bị bán đi, vì nhiều lần tìm cách bỏ trốn mà cậu từng bị đánh gãy chân trái. Do không được chữa trị kịp thời nên cuối cùng để lại tàn tật.
Thảm hơn nữa là sau khi được cứu, cậu bé nam chính vốn tưởng mình có thể đoàn tụ với cha ruột, nào ngờ lại bất ngờ biết được cha ruột đã hy sinh anh dũng trong lúc làm nhiệm vụ ngay chính năm cậu bị bắt cóc.
Sau đó, cậu bé nam chính được đưa vào trại trẻ mồ côi. Vì chân trái bị tật nên cậu chịu đủ mọi sự bắt nạt ở đó. Sau này thi đỗ đại học, cậu lại tiếp tục phải chịu nạn bắt nạt học đường.
Mãi đến khi gặp nữ chính, cuộc đời nam chính cuối cùng cũng không còn thê thảm như vậy nữa —
Cậu quen biết rồi yêu nữ chính, được một đại lão trong ngành công nghiệp quân sự coi trọng và chỉ dạy, lại tình cờ nhận lại người cô ruột cùng gia đình, đồng thời biết được suốt bao nhiêu năm qua họ vẫn luôn tìm kiếm cậu.
Ngu Duyệt nhớ lúc đọc đến đây, cô còn tưởng quyển tiểu thuyết niên đại này sắp nghênh đón một cái kết hạnh phúc viên mãn, nhưng không ngờ diễn biến tiếp theo lại là nam chính mắc bệnh ung thư, vì không muốn liên lụy nữ chính nên nhẫn tâm chia tay cô.
Giữa chừng xen một số tình tiết hiểu lầm và mâu thuẫn vào, nhưng may mà nam nữ chính nhanh chóng nói rõ mọi chuyện, hai người quyết định nắm tay nhau tích cực chống chọi với bệnh ung thư, sau đó… Nam chính chết.
Đúng vậy, kết cục cuối cùng chính là nam chính chết. Không hề khoa trương, lúc nhìn thấy nam chính chết, Ngu Duyệt thức đến ba giờ sáng khi ấy cảm giác bản thân cũng chết theo luôn.
Bị tức chết!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)