"Sao cậu lại ở đây thế?" Kha Miên Đường mỉm cười lịch sự.
Mẹ Hứa Gia Thụ cũng bước tới, hai bà mẹ gặp lại như bạn tâm giao, bắt đầu rôm rả ôn chuyện cũ.
Nói một hồi, họ lại nhắc đến chuyện "hôn ước từ bé" mà người lớn vẫn thường hay đem ra trêu đùa ngày xưa.
Mẹ Hứa cười bảo: "Hồi đó hai đứa còn nhỏ xíu, người lớn đã hứa sau này lớn lên cho chúng nó kết hôn với nhau, tôi vẫn còn nhớ như in đây này."
Tiêu Mạn Thù che miệng cười: "Chuyện trẻ con trêu đùa sao tính là thật được. Với lại, Đường Đường nhà tôi đã có bạn trai rồi."
Nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt mẹ Hứa Gia Thụ nhạt đi đôi chút nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự nhiên: "Thế sao? Vậy thì tiếc quá nhỉ."
Kha Miên Đường đứng bên cạnh chỉ biết cười trừ đầy ngượng ngùng, chẳng biết phải nói gì cho phải.
Hứa Gia Thụ nhìn cô, đôi môi khẽ mấp máy nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời. Vốn dĩ cậu ấy định xin phương thức liên lạc của cô, nhưng nghe bảo cô đã có bạn trai, cậu ấy nghĩ tốt nhất là thôi vậy.
Cuối cùng, cậu ấy chỉ nói một câu: "Bạn trai cậu chắc chắn phải là một người rất tuyệt vời."
Hàng mi Kha Miên Đường khẽ rung động, sau đó cô mỉm cười đáp: "Ừm, anh ấy thực sự rất tốt."
10 phút sau, Tiêu Mạn Thù và mẹ Hứa kết thúc cuộc trò chuyện, bà nắm tay dắt Kha Miên Đường rời đi.
…
Đêm xuống, Kha Miên Đường vừa tắm xong, đang ngồi cuộn mình trên ghế gaming chuẩn bị làm vài ván game thì điện thoại chợt sáng lên.
Cô liếc nhìn, tin nhắn từ Vinh Thiệp hiện ra: [Em đang làm gì thế?]
Hôm nay cô cố tình không chủ động tìm anh, bởi vì chuyện của hệ thống khiến tâm trạng cô rối bời, cô chỉ muốn được ở một mình.
Nhưng anh đã nhắn tới, không trả lời thì không được.
Cô gõ ba chữ gửi đi: [Chuẩn bị ngủ.]
Một câu trả lời lấy lệ, chẳng chút tâm huyết.
Giây tiếp theo, tin nhắn của Vinh Thiệp lại hiện lên: [Xuống đi, anh đang ở bên ngoài.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


