Khóe mắt chợt liếc thấy thứ kia…
Ối trời đất ơi.
Kha Miên Đường hoảng hốt vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Vinh Thiệp chẳng buồn để tâm đến sự trốn tránh của cô, đôi mắt sâu thẳm tối tăm vẫn dán chặt lấy cô, ánh nhìn u ám đến mức như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Vinh Thiệp chẳng để cho cô có cơ hội chối từ, dứt khoát đè cô xuống giường.
Anh xoay người cầm lấy ly nước đã chuẩn bị sẵn trên tủ đầu giường, ngậm một ngụm, rồi lại ngậm thêm vài viên đá lạnh.
Giữa âm thanh lanh canh của những viên đá va chạm vào nhau… anh cúi người áp sát tới.
…
Những ngón tay của Kha Miên Đường vốn đang bấu chặt lấy ga giường, sau đó lại bám víu lên vai anh, móng tay bấu sâu vào từng thớ cơ săn chắc trên bờ vai ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)