Kha Miên Đường úp mặt vào ngực anh vùi mình một lúc, hồi lâu sau mới khẽ gật đầu.
Sau đó, cô vươn tay chọc vào ngực anh, ngẩng mặt lên lườm: "Nếu không lấy được phần thưởng, em sẽ block anh trên mọi mặt trận đấy nhé! Em nói thật đấy."
Trong đáy mắt Vinh Thiệp thấp thoáng ý cười. Anh vươn tay nắm lấy cái ngón tay đang chọc chọc của cô, khẽ bóp nhẹ một cái.
"Kha Miên Đường!" Đúng lúc này, Kha Tế lách người chui ra từ trong đám đông.
Cậu chàng mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen, kính trượt tuyết vắt vẻo trên cổ, tay xách ván trượt.
Mặt Kha Miên Đường lập tức đỏ bừng, hung dữ nạt lại: "Liên quan gì đến nhóc."
Kha Tế bị mắng cho xối xả mà chẳng hiểu mô tê gì, đành gãi gãi đầu, đưa mắt nhìn Vinh Thiệp cầu cứu.
Vinh Thiệp mặt không đổi sắc, thản nhiên giải vây: "Chị gái em đang muốn cái bình giữ nhiệt kia kìa."
Kha Tế chợt hiểu ra, vỗ ngực cái đốp: "Tưởng chuyện gì, chị cứ yên tâm. Có em và anh Vinh Thiệp ở đây thì chắc chắn sẽ lấy được thôi, chỉ là một cái bình giữ nhiệt cỏn con thôi mà."
Lúc này, Trương Hâm đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi đối diện đường trượt, hai tay ôm một ly ca cao nóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



