Ngón tay trắng trẻo nõn nà cứ thế đung đưa ngay trước mắt anh, đầu ngón tay còn đang ửng lên sắc hồng nhạt.
Anh ngước mắt, đuôi chân mày hơi nhướng lên: "Như thế mà em cũng không muốn đi sao? Tiếc thật đấy…"
Anh buông tay cô ra, ngả lưng tựa vào ghế, góc nghiêng khuôn mặt anh hiện lên rõ nét dưới ánh sáng mờ ảo, giọng nói lười biếng vang lên: "Bé ngoan không thèm cho anh cơ hội chuộc lỗi rồi."
Khu nghỉ dưỡng bảy sao!
Kha Miên Đường nhìn chằm chằm vào sườn mặt anh, tim đập thình thịch liên hồi.
Thật ra cô rất thích biển.
Ở kiếp trước, cô vẫn luôn ấp ủ một chuyến du lịch biển, cất công làm biết bao nhiêu bản kế hoạch, lưu sẵn hàng chục khách sạn trong danh sách, thế mà cuối cùng lại ngỏm củ tỏi.
Giờ cơ hội đang rành rành ngay trước mắt, mặc xác hòn đảo đó là do ai mua, cô nhất định phải biến chuyến du lịch này thành hồi ức tươi đẹp cuối cùng.
"Đi chứ!"
Kẻ lừa đảo nhỏ bé đã cắn câu.
Vinh Thiệp nhạt giọng "ừ" một tiếng, nơi góc khuất không ai nhìn thấy, khóe môi anh khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong mờ nhạt.
Trương Hâm hát xong rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


