Kha Miên Đường bước ra từ sau lưng Vinh Thiệp, hơi hếch cằm, nheo mắt nhìn anh, ung dung cất giọng: "Vinh Thiệp, anh còn việc gì khác à?"
Vinh Thiệp vội đáp ngay: "Không còn việc gì nữa."
Lúc này cô mới quay sang nhìn Bao Mẫn, hai tay khoanh trước ngực: "Bạn học này, cô nghe thấy rồi chứ? Hôm nay Vinh Thiệp chẳng còn việc gì khác đâu."
Mặt Bao Mẫn tối sầm lại, cơ mặt nơi khóe miệng hơi giật giật.
Cô ta còn định nói thêm gì đó nhưng Trương Hâm đã vội kéo ống tay áo cô ta lại.
Ngay sau đó, Trương Hâm bước lên nửa bước: "Hội trưởng Vinh, là về phương án bổ sung số liệu cho báo cáo dự án lần ba. Giáo sư Trần bảo tôi tổng hợp lại một bản báo cáo, nếu anh có thời gian…"
Vinh Thiệp day day trán, hờ hững đáp: "Dưới trướng tôi có hơn 50 quản lý cấp cao. Vấn đề liên quan đến kỹ thuật, cô đi tìm giám đốc kỹ thuật; vấn đề liên quan đến dự án, cô đi tìm người phụ trách dự án. Nếu bất kỳ việc gì cũng đòi hỏi tôi phải đích thân ra mặt giải quyết, thế thì cái ghế tổng giám đốc này tôi cũng chẳng cần ngồi nữa làm gì."
Dứt lời, không gian xung quanh bỗng chốc chìm vào im lặng.
Cô ta không hiểu tại sao mình lại buồn đến vậy.
Rõ ràng Vinh Thiệp chẳng nói nửa lời quá đáng, anh chỉ đơn giản là không để mắt đến cô ta.
Ánh mắt anh nhìn cô ta, cũng lạnh nhạt như khi nhìn bao thứ vô tri vô giác khác vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)