"Có gì mà không hay?" Bao Mẫn trả lời hùng hồn: "Ai mà chẳng có cơ hội. Kha Miên Đường có thể hẹn hò với anh ấy thì đã sao, đâu phải vì cô ta là con cưng của trời đâu. Với cái gia thế nhà cô ta, nói toẹt ra cũng chỉ là do may mắn thôi. Mà đã là chuyện may rủi thì cô ta vớ được, người khác cũng có thể vớ được."
"Hơn nữa tớ nói cho cậu biết, kiểu gia đình như của Vinh Thiệp, bến đỗ cuối cùng chắc chắn sẽ là hôn nhân thương mại. Gia thế của Kha Miên Đường á, căn bản là không có cửa đâu. Bây giờ cậu mà không tranh thủ nắm lấy cơ hội, đợi đến lúc vị trí bên cạnh anh ấy trống chỗ, người xếp hàng khéo kéo dài từ đây ra tận cửa khẩu ấy chứ."
Trương Hâm cắn môi: "Nhưng anh ấy có bạn gái rồi."
"Có bạn gái thì sao nào?" Bao Mẫn ngắt lời: "Đã cưới xin gì đâu. Mà cho dù có cưới đi chăng nữa, hôn nhân của mấy nhà hào môn đỉnh cấp như vậy, thiếu gì vụ ly hôn cơ chứ?"
Một cơn gió thu thổi tới làm tán lá ngân hạnh kêu xào xạc.
Vài chiếc lá lìa cành, xoay múa mấy vòng giữa không trung rồi nhè nhẹ đậu xuống bên chân hai người.
Những lời của Bao Mẫn phần nào bị gió cuốn đi, nhưng Trương Hâm vẫn nghe rất rõ, rõ ràng đến từng câu từng chữ.
Bao Mẫn vẫn tiếp tục lải nhải: "Nói tóm lại là tớ ủng hộ cậu, với cả cậu cũng có điều kiện để tiếp cận Vinh Thiệp mà. Cậu theo giáo sư Trần tới Tinh Vân làm dự án, tới lúc đó có thể bắt chuyện từ chủ đề này. Lâu dần, hai người sẽ có tiếng nói chung thôi. Chứ cái loại phụ nữ chỉ biết vung tiền như Kha Miên Đường, sớm muộn gì cũng khiến người ta phát ngán."
Trong lòng Trương Hâm khẽ dao động.
Lúc đầu quả thật cô ta cũng có ý nghĩ như vậy, thế nên cô ta không lên tiếng phản bác nữa.
Bao Mẫn nói đúng.
Trước nay cô ta chưa từng nghĩ tới chuyện, cách ăn mặc và trang điểm của một người lại ẩn chứa nhiều thông tin mấu chốt đến thế.
Thậm chí, cô ta còn chẳng biết Vinh Thiệp thích kiểu con gái như thế nào, nhưng hiện tại thì cô ta đã nắm rõ.
Bao Mẫn kéo Trương Hâm rời đi.
Trước khi cất bước, cô ta còn ngoái đầu nhìn lại cánh cổng sắt đúc của Học viện Thành Tín cùng với đại lộ ngân hạnh hun hút sâu thẳm bên trong.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi rớt xuống mặt đường, tạo thành những mảng sáng tối đan xen, tựa như một đường hầm dẫn tới một chiều không gian khác.
Phía cuối đại lộ ấy là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bậc thềm bước vào thế giới đó không được đắp lên bằng tiền, mà được bồi đắp bằng huyết thống, bằng quyền lực và bằng sự kiêu hãnh cắm rễ suốt bao thế kỷ.
Kẻ không thể bước qua, vĩnh viễn chỉ có thể đứng chầu chực, rón rén ngó vào từ bên ngoài.
Nhưng Bao Mẫn không tin vào cái đạo lý ấy.
Thứ cô ta tin là: Cửa không phải để đứng chờ nó tự mở, mà là để gõ.
Gõ không mở thì đẩy, đẩy không tung thì tông thẳng vào, tông không vỡ thì lại nghĩ cách khác.
Kiểu gì chẳng có cách lách qua.
…
Giảng đường bậc thang có sức chứa gần 200 sinh viên đã kín chỗ chừng bảy, tám mươi phần trăm.
Lúc Kha Miên Đường tới nơi, dãy ghế cuối cùng sát cửa sổ vẫn còn trống vài chỗ.
Cô chọn ngay vị trí trong góc khuất nhất, đặt túi xách lên mặt bàn để xí chỗ.
Thôi Lị Na và Cao Nhược Tịch lần lượt ngồi xuống hai bên.
Ba cô nàng thậm chí còn chưa kịp moi sách vở từ trong túi xách ra thì chủ đề câu chuyện đã "bẻ lái" sang các loại mỹ phẩm dưỡng da.
Thôi Lị Na vỗ cái "đét" hất tay cô bạn ra, xoa xoa bên má vừa bị véo cho đỏ bửng rồi quay sang hỏi Kha Miên Đường: "Miên Đường, còn cậu thì sao? Cậu đang xài đồ của hãng nào thế?"
Kha Miên Đường nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát.
Mỹ phẩm dưỡng da cô đang dùng hiện tại đều do Vinh Thiệp sai người chuẩn bị sẵn.
Thân lọ màu trắng muốt, không in logo thương hiệu, đến cả bảng thành phần cũng chẳng thấy đâu.
Hệ thống nói đó là dòng sản phẩm điều chế độc quyền của phòng thí nghiệm công nghệ sinh học thuộc Tập đoàn Tinh Vân, không hề bán ra ngoài thị trường.
Mỗi năm họ chỉ sản xuất một số lượng vô cùng ít ỏi, chuyên cung cấp cho nội bộ gia tộc sử dụng mà thôi.
Lúc ấy cô chỉ thuận miệng hỏi xem hũ kem đó giá bao nhiêu, kết quả là con số hệ thống báo giá đã làm cô bàng hoàng đến mức mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.
"Tớ cũng chẳng biết là hãng nào nữa. Chỉ thấy một cái lọ màu trắng thôi, nhưng mà xài cũng mướt lắm."
"Lọ màu trắng á?" Cao Nhược Tịch chớp chớp mắt, trong đầu bắt đầu nhảy số, nhanh chóng lục lọi lại mớ ký ức: "Trên thân lọ có dập nổi hình một bông hoa màu vàng kim không?"
Kha Miên Đường nhẩm nhớ lại.
Trên thân lọ hình như đúng là có một đường vân in chìm rất mờ: "Hình như là có đấy."
"Trời đất, đó là dòng sản phẩm độc quyền của trung tâm công nghệ sinh học Tinh Vân đấy!"
Cao Nhược Tịch hít ngược một ngụm khí lạnh: "Năm ngoái mẹ tớ muốn mua mà còn chẳng mua nổi đây này. Nghe bảo phải đặt lịch hẹn trước tận một năm, đã thế họ còn xét duyệt bối cảnh gia tộc nữa cơ. Thế mà cậu lại đang xài đồ của hãng đó á?"
"Vinh Thiệp cho tớ đấy." Kha Miên Đường thuận miệng đáp.
Thôi Lị Na và Cao Nhược Tịch đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều đọc được bốn chữ "sặc mùi tiền tài" trong mắt đối phương.
Cao Nhược Tịch ôm lấy cánh tay Kha Miên Đường, khẽ đu đưa, giọng nũng nịu ngọt xớt: "Miên Đường ơi~ cậu bảo Vinh Thiệp kiếm cho tớ một bộ với được không? Tớ không tham đâu, một lọ thôi là đủ rồi."
"Để lúc nào rảnh tớ hỏi thử xem sao." Kha Miên Đường nhận lời cực kỳ sảng khoái.
Trong bụng cô lại thầm nghĩ, nếu Vinh Thiệp không cho, cùng lắm thì cô quơ đại một lọ trên bàn mình đưa cho bạn là xong, dù sao cô cũng xài không hết.
Đã thế, bình thường cô đâu chỉ dùng nó để bôi mặt, cô còn xa xỉ tới mức lấy làm kem dưỡng thể bôi trát từ đầu đến chân cơ.
Có điều, cô quyết định giấu nhẹm chuyện này đi, không dám kể cho hai cô bạn biết.
Tiết học trôi qua được một nửa.
Vị giáo sư đứng trên bục giảng đang thao thao bất tuyệt về lịch sử văn học châu Âu, giọng điệu cứ đều đều chậm rãi chẳng khác nào khúc hát ru.
Kha Miên Đường ngáp dài một cái, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Vừa nhắm mắt lại, định bụng chợp mắt một lát thì từ dãy ghế phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Tam đồng."
Cô uể oải hé mắt, ngoái đầu nhìn lại.
Cách đó ba hàng ghế, Hà Nhã Âm đang ngồi giữa một đám bạn, trên tay mấy người họ ai nấy đều cầm một chiếc máy tính bảng.
Hà Nhã Âm ngồi ngay ngắn chỉnh tề, ngón tay chọc lên màn hình một cái, sau đó đắc ý liếc nhìn người đối diện.
"Phỗng!" Cô ta hô lên một tiếng.
Mấy nữ sinh xung quanh cười rộ lên thành một cục.
Có người huých nhẹ cô ta: "Cậu bé mồm thôi, đang trong giờ học đấy."
Hà Nhã Âm vội vã hạ giọng xuống, nhưng vẻ kiêu ngạo đắc thắng trên mặt thì có giấu thế nào cũng không lấp đi được.
Cái hệ thống mang thuộc tính "thích hóng hớt không sợ chuyện lớn" lại bắt đầu lên tiếng: "Lần trước Hà Nhã Âm bị cô đả kích thê thảm quá nên mấy bữa nay đang hì hục luyện đánh mạt chược đấy. Nghe đồn tối nào cũng phải cày mạt chược online hai tiếng đồng hồ, thậm chí còn vung tiền thuê hẳn huấn luyện viên chuyên nghiệp cơ. Hôm qua cô ả may mắn bốc được ván bài đẹp, tự ù một ván 'Thanh nhất sắc', sướng quá đăng liền tù tì ba cái status lên mạng xã hội. Cơ mà chiến tích hôm nay của cô ta có vẻ hơi thảm, thua chỏng gọng tám ván liền rồi."
Kha Miên Đường ngẩn người ra một giây, sau đó không nhịn được mà "phụt" cười một tiếng.
Nhớ lại bữa tiệc mừng công tối hôm đó, Hà Nhã Âm xui xẻo dâng bài cho người khác ù mất tận ba lần, mặt mũi đen như đít nồi, còn nghiến răng nghiến lợi tuyên bố "lần sau bổn tiểu thư sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời".
Lúc đó cô cứ tưởng Hà Nhã Âm chỉ nói cứng cho đỡ quê, ai dè con người này về nhà luyện tập thật.
Cô nàng này hiếu thắng gớm, ở điểm này Kha Miên Đường lại thấy cô ta khá đáng yêu.
Rõ ràng là nhân vật tiểu thư danh giá chễm chệ trên danh sách VIP trắng, ấy thế mà chỉ vì mấy ván mạt chược lại đi lén lút cày cuốc suốt mấy ngày trời, lại còn thuê cả huấn luyện viên dạy kèm nữa.
Cái sự cố chấp này, thú vị hơn cô tưởng tượng nhiều.
Hà Nhã Âm chú ý tới tiếng cười kia, ngẩng đầu lên thì phát hiện ra Kha Miên Đường.
Cô nàng bĩu môi, rõ ràng bật ra một tiếng "Xùy" đầy khinh bỉ.
Kha Miên Đường cười tủm tỉm, lấy cùi chỏ chống lên lưng ghế, tì cằm lên cánh tay, tư thế vô cùng lười biếng, nhàn nhã: "Cô Hà này, dạo này đang rèn luyện mạt chược đấy à?"
Biểu cảm của Hà Nhã Âm lập tức cứng đờ.
Sao Kha Miên Đường lại biết? Chuyện này cô ta chỉ mới tâm sự với mấy người bạn thân thiết nhất thôi cơ mà.
Sắc mặt Hà Nhã Âm đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
Cô ta hung dữ lườm một cái: "Mắc mớ gì tới cô."
Kha Miên Đường cong khóe môi, không buồn tiếp lời.
Phản ứng này của cô càng chọc cho Hà Nhã Âm điên tiết hơn.
Cô nàng ghét cay ghét đắng cái kiểu này: mình thì hùng hổ trợn mắt, đối phương lại chẳng thèm cãi vã, cứ ung dung ngồi cười tủm tỉm nhìn mình.
Cứ y như thể mọi cảm xúc bực dọc của mình lọt vào mắt người ta chỉ là trò trẻ con đang làm nũng giận dỗi không bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
