Cửa thang máy mở ra, Trương Hâm và giáo sư bước vào.
Bên trong thang máy được ốp tấm kim loại màu sâm panh sang trọng.
Cạnh hàng nút bấm các tầng có một màn hình nhỏ hiển thị dòng chữ "Yêu cầu cấp quyền truy cập".
Sau khi giáo sư quẹt thẻ, dòng chữ trên màn hình lập tức chuyển thành "Chào mừng".
Lúc thang máy đi lên, Trương Hâm cảm thấy tai hơi ù đi.
Cô ta nuốt nước bọt một cái, màng nhĩ kêu "bục" một tiếng rồi mới thông trở lại.
Rất nhanh, thang máy đã dừng đúng tầng quy định, Trương Hâm lẽo đẽo theo gót giáo sư bước ra ngoài.
Hành lang trải dài tít tắp, dọc hai bên là hàng loạt phòng họp vách kính trong suốt.
Vừa đến góc rẽ, cô ta chợt nghe thấy tiếng giày da nện xuống mặt sàn vọng lại từ phía trước.
Cô ta ngẩng đầu lên theo phản xạ, lập tức nhìn thấy Vinh Thiệp.
Anh sải bước đi ngay trên cùng. Bộ âu phục đen cắt may tinh tế ôm vừa vặn lấy thân hình, tôn lên bờ vai rộng lớn, vững chãi.
Phía sau anh là ba, bốn người đàn ông cũng mặc vest, đang cúi đầu lật giở tài liệu và báo cáo chuyện gì đó.
Tốc độ nói của họ rất nhanh, loáng thoáng lọt ra vài từ như "dự án", "thời hạn chót"...
Vinh Thiệp khẽ gật đầu, trên người toát ra thứ khí thế khiến người khác bất giác phải phục tùng dù anh chẳng cần mở miệng.
Hành lang vốn rất rộng rãi, nhưng khi thấy nhóm người ấy đi tới, Trương Hâm vẫn theo bản năng nép dạt sang một bên, lui mãi cho đến khi lưng dán chặt vào tường.
Khoảng cách dần thu hẹp, nhịp tim của Trương Hâm vọt thẳng từ 80 lên 120.
Cô ta có thể cảm nhận rõ máu đang dồn hết lên mặt, hai bên tai nóng bừng hầm hập.
Cô ta rủ mắt, nhìn chằm chằm vào vỏ chiếc laptop đang ôm trước ngực, nhưng nơi khóe mắt chỉ toàn là hình ảnh những mũi giày da của anh đang ngày một tiến lại gần.
Gần rồi, lại gần hơn chút nữa.
Tiếng bước chân lướt ngang qua trước mặt cô ta, hoàn toàn không hề chậm lại.
Mũi giày da sượt qua rìa tầm nhìn của cô ta, theo sau đó là đôi thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Họ cứ thế lướt qua, tiếng giày nện xuống mặt sàn vang lên giòn giã bên cạnh cô ta, rồi xa dần.
Cuối cùng, trong không khí chỉ còn vương lại vài luồng hương gỗ thông thanh mát.
Trương Hâm chầm chậm nới lỏng những ngón tay đang siết chặt, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.
Điện thoại trong túi áo nãy giờ vẫn không ngừng rung lên.
Cô ta bước tới bên cửa sổ hành lang, móc điện thoại ra.
Nhìn thấy tin nhắn và bức ảnh Bao Mẫn gửi tới, ngón tay cô ta dừng lại trên bức hình đó, ngẩn ngơ ngắm nhìn một lúc lâu.
Sau đó, cô ta cắn môi gõ xuống một dòng chữ.
Khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, tay cô ta vẫn còn run rẩy.
Trương Hâm: [Tớ lại gặp anh ấy rồi.]
Bao Mẫn trả lời ngay tắp lự: [Ai cơ? Vinh Thiệp hả?]
Trương Hâm: [Ừm, ở công ty. Anh ấy đến đây họp.]
Bao Mẫn: [! Duyên phận của hai người sâu đậm quá rồi đấy! Thành phố Lăng Châu này có đến cả chục triệu người, thế mà cậu lại tình cờ gặp anh ấy tận hai lần. Nếu đây không phải là định mệnh an bài thì còn là gì nữa? Trương Hâm, cậu tin tớ đi, giữa hai người nhất định sẽ có chuyện gì đó xảy ra cho xem!]
Trương Hâm nhìn chằm chằm những dòng chữ trên màn hình, chẳng biết phải trả lời sao.
[Cố lên, tớ ủng hộ cậu.] Bao Mẫn lại nhắn thêm một câu.
Trương Hâm nhìn sững dòng tin nhắn ấy, lập tức nhét thẳng điện thoại vào túi áo, tim đập thình thịch.
Ngoài hành lang lại có người đi tới, tiếng bước chân văng vẳng xa rồi gần dần.
Cô ta vội vàng xoay người nép qua một bên, nhường lại lối đi.
…
Trong phòng họp, Vinh Thiệp ngồi ở vị trí chủ tọa nơi chiếc bàn dài.
Cảnh vật bên ngoài khung cửa kính sát đất là đường chân trời của thành phố Lăng Châu.
Bến cảng đằng xa lấp lánh những vệt sáng lốm đốm, bóng dáng mờ ảo của những chiếc tàu chở hàng lững lờ trôi trên mặt biển màu xanh xám.
Tư thế ngồi của anh không quá ngay ngắn mà có phần buông lỏng.
Cả người anh tựa hẳn vào chiếc ghế da, đôi chân dài vắt chéo, một tay gác lên tay vịn, những ngón tay lơ đãng gõ nhịp xuống lớp da bọc.
Vị giám đốc đang báo cáo tiến độ kỹ thuật của dự án mới.
Slide thuyết trình cứ thế lật qua từng trang, nói dứt một phần, ông ta dừng lại chờ anh phản hồi.
Động tác gõ tay của Vinh Thiệp chợt dừng lại: "Tôi hỏi một câu."
Vị giám đốc lập tức im bặt: "Ngài cứ hỏi ạ."
"Dưới góc độ khoa học công nghệ, giả sử có một người, người đó vẫn là người đó, gương mặt không đổi, thân thể không đổi, nhưng thứ bên trong lại không còn là cô ấy nữa."
Anh khựng lại một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Không phải chứng đa nhân cách, cũng chẳng phải mất trí nhớ, mà là đổi hẳn thành một người khác. Tương tự như 'đoạt xá' ấy, nhưng lại không hẳn là đoạt xá. Liệu có khả năng xảy ra chuyện này không?"
Lời này vừa thốt ra, cả phòng họp lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Vị giám đốc và vài cố vấn kỹ thuật đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí bỗng chốc trở nên đầy gượng gạo.
Chẳng ai dám nói thẳng toẹt ra rằng: "Những gì ngài nói chẳng phải là tình tiết trong tiểu thuyết kỳ ảo sao?", nhưng nét mặt của từng người lại hiện rõ mồn một suy nghĩ ấy.
Cuối cùng, một vị cố vấn kỹ thuật tóc đã hoa râm thận trọng lên tiếng: "Sếp Vinh, điều ngài đang nói đến là cấy ghép ý thức, hay là ghi đè nhân cách ạ?"
"Có khác gì nhau sao?"
"Có chứ. Cấy ghép ý thức thuộc phạm trù kỹ thuật, đưa ý thức từ vật chủ này sang vật chủ khác. Hiện tại điều này vẫn chỉ dừng ở mức lý thuyết. Ở nước ngoài cũng có vài phòng thí nghiệm đang nghiên cứu giao diện kết nối giữa não người và máy tính, nhưng để đưa vào ứng dụng thực tế thì còn xa lắm. Còn về việc ghi đè nhân cách…"
Ông ta cân nhắc từ ngữ: "Nó giống với sự hoán đổi về mặt tâm lý hơn, hoàn toàn không có cơ sở để thực hiện bằng công nghệ."
Vinh Thiệp lắng nghe, đôi chân mày hơi giãn ra. Cây bút máy trong tay anh xoay một vòng rồi khựng lại.
Vị cố vấn dè dặt hỏi: "Sếp Vinh, chúng ta có cần tập trung nghiên cứu theo hướng này không ạ?"
Vinh Thiệp liếc nhìn ông ta, nhạt giọng đáp: "Không cần đâu, tiếp tục báo cáo đi."
Vị giám đốc như trút được gánh nặng, vội chuyển sang trang slide tiếp theo.
Biểu đồ dữ liệu trên màn hình đã được đổi mới, những con số dày đặc trải ra trước mắt Vinh Thiệp, nhưng anh chẳng lọt vào đầu được một chữ nào.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía bến cảng ngoài cửa sổ, trời biển giao hòa thành một đường thẳng, thời tiết hôm nay quả thực rất đẹp.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trên bàn anh rung lên liên tiếp mấy lần.
Màn hình sáng lên, tin nhắn thông báo trừ tiền quẹt thẻ liên tục nhảy ra, món thì vài vạn tệ, món thì mấy chục vạn tệ, nhẩm tính cũng phải đến hơn chục tin.
Vinh Thiệp vô cảm nhìn những con số ấy, khóe môi khẽ nhếch lên, rồi tắt màn hình.
Chỉ có khả năng đó, cô mới hùng hồn tuyên bố "ít nhất phải đợi đến nửa năm sau" như vậy.
Nghĩ đến đây, hơi thở của anh nghẹn lại, trong lòng chợt dâng lên một nỗi bực dọc.
Anh tự hỏi, nếu có một ngày, "Kha Miên Đường" đang trú ngụ trong cơ thể Kha Miên Đường kia biến mất, anh biết đi đâu để tìm cô về đây?
Chính vì e ngại điều này, anh mới sai người tức tốc làm riêng một chiếc máy định vị ngay trong đêm.
Anh cần phải biết cô đang ở đâu bất cứ lúc nào, biết rằng cô vẫn đang quẹt thẻ mua váy vóc ở một góc nào đó trong thành phố này, có như vậy anh mới yên tâm được.
Chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh sẽ chiều theo cô mọi thứ.
…
Kha Miên Đường đi dạo đến mức rã rời cả chân, đành tìm một quán cà phê ngoài trời gần trung tâm thương mại, gọi một ly Americano đá rồi ngồi đợi Vinh Thiệp tới đón.
Dưới chân cô chất đống đủ loại túi lớn túi bé, quai xách bằng giấy siết làm ngón tay cô ửng đỏ.
Cô kéo mấy chiếc túi gọn sang một bên, đổi sang một tư thế ngồi thoải mái hơn.
Mua sắm đúng là thú vui đi kèm với nỗi khổ: lúc quẹt thẻ không nhìn giá thì sướng rơn, nhưng lúc xách đồ lếch thếch đi về thì đày đọa vô cùng.
Ly Americano đá đã cạn đáy.
Cô ngả lưng vào chiếc ghế mây, hai chân khép chặt duỗi nghiêng sang một bên. Gió mơn man thổi làm gấu váy áp sát vào đùi, tôn lên đường nét bắp chân thon thả, nuột nà.
Người qua đường luôn bất giác ngoái nhìn cô thêm một chút.
Đơn giản là vì cô quá đẹp, đẹp đến mức giữa cái thời đại mà ai nấy đều cắm mặt vào điện thoại, vẫn có người sẵn lòng ngẩng đầu lên, dời mắt khỏi màn hình để ngắm nhìn gương mặt ấy.
Vừa nãy còn có người chạy tới hỏi xem cô có phải là ngôi sao không, vẻ mặt đầy phấn khích, nằng nặc đòi chụp chung với cô một tấm ảnh cho bằng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)