Đợi ăn cơm xong, Diệp Kiến Quốc chuẩn bị sẵn tâm lý, lúc này mới nhắc tới một câu: “Mẹ, con muốn làm chút chuyện làm ăn, trợ cấp cho gia đình!”
Ông vừa nói ra lời này, trong nhà chính nhà họ Diệp bỗng chốc im phăng phắc.
Triệu Thúy Hoa liếc xéo Diệp Kiến Quốc một cái: “Ruộng đồng tử tế anh không trồng, làm chuyện làm ăn gì? Tôi thấy anh là sống sung sướng quá rồi!”
Ông là đại đội trưởng trong đội, thỉnh thoảng trong đội cần mua đồ, cũng đều là Diệp Kiến Quốc dẫn mọi người đi, những người làm buôn bán nhỏ đó, ngày nào cũng nở nụ cười nịnh nọt với người ta, đừng nhắc tới có bao nhiêu hèn mọn.
Đương nhiên, bán đồ ở cung tiêu xã, thì lại là chuyện khác rồi.
Diệp Kiến Quốc thở dài một hơi: “Anh hai, chú tư, hai người có ý kiến gì?”
Diệp Bảo Dân ấp úng: “Thằng ba à! Anh thấy à! Cứ an phận sống qua ngày là được rồi, đừng bày vẽ những thứ không đâu này, chúng ta chưa nói đến chuyện có kiếm được tiền hay không, lỡ như lỗ, nhà họ Diệp chúng ta chịu lỗ nổi không?” Gia cảnh nhà họ Diệp bọn họ mỏng, không! Có thể nói là không có gia cảnh, căn bản không chịu nổi sự lăn lộn.
Diệp Kiến Quốc nghe thấy lời này, không hề bất ngờ, ông ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Kiến Thiết: “Kiến Thiết, ý kiến của em thì sao?”
Diệp Kiến Thiết khẽ nói: “Em cùng một ý kiến với anh hai, bây giờ cuộc sống trôi qua rất tốt, chúng ta đừng bày vẽ thêm nữa!”
Diệp Kiến Quốc nhắm mắt lại: “Nếu mọi người đều là ý kiến này, vậy thì tự tôi làm, đến lúc đó là thành hay bại, đều không có bất kỳ quan hệ gì với mọi người!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)