Nhóm Thu Thu mỗi người ôm mấy quả hồng dại, trở về nhà họ Thẩm.
Lúc này bữa trưa đã làm xong rồi, còn chưa vào sân nhỏ, đã ngửi thấy một mùi thơm phả vào mặt, mùi thơm đó khiến lũ giun háu ăn trong bụng đói cồn cào, nhóm Thu Thu đều đồng loạt nuốt nước bọt.
Quả hồng dại vốn cảm thấy thơm ngọt ngon miệng cũng chẳng còn mùi vị gì.
“Chẳng phải nghĩ, trời lạnh rồi, con thỏ cháu mang tới dứt khoát làm nồi lẩu, chúng ta quây quần bên nồi lẩu ăn thịt thỏ nóng hổi!”
Người nói chuyện là bà ngoại Thẩm.
Động tác trong tay bà không hề chậm, vừa nói chuyện, không quên dùng muôi lớn, vớt vài miếng thịt thỏ từ trong nồi lên, chia cho mấy đứa trẻ mấy đứa bọn Thu Thu trước, bảo: “Ra nhà chính đợi đi, chỗ chúng ta sắp xong rồi!”
Thu Thu bưng thịt thỏ trong tay, nóng đến mức hít hà, nhưng đôi mắt to lại cong thành hình trăng khuyết, mềm giọng: “Ngon quá đi mất!”
Thu Thu nói như vậy, Đông Đông và Tiểu Thất bên cạnh cũng hùa theo, liên tục gật đầu.
Nguyệt Nha rốt cuộc vẫn lớn hơn Tiểu Thất và Đông Đông một chút, chỉ là miệng nhai không ngừng, vừa ăn vừa khen ngon rối rít, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

