"Không thể nào!" Tạ Tinh Mang nhìn thẳng Đường Thịnh Tuyết, quả quyết đáp, gương mặt không hề có lấy một tia do dự. "Sư muội vĩnh viễn là người quan trọng nhất đối với ta, quan trọng hơn hết thảy mọi thứ. Nếu có một ngày ta không thể bảo vệ muội ấy, ta sẽ lấy mạng ra tạ tội!"
"Tên điên!"
Đường Thịnh Tuyết nhìn Tạ Tinh Mang đang nói những lời cuồng loạn trước mặt, vẻ mặt không thể chịu đựng nổi. "Tạ Tinh Mang, ngươi đúng là một tên điên, ta đã sớm nói với Trà Trà là đừng có tùy tiện nhặt đồ về rồi!"
Tạ Tinh Mang chính là tên điên mà Lâm Trà Trà nhặt về, bây giờ muốn vứt đi cũng không kịp nữa!
"Kể cả ngươi có nói vậy, ta cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình." Tạ Tinh Mang điềm tĩnh đáp lại.
Đường Thịnh Tuyết ngẩng đầu lườm hắn, tức giận nói: "Ngươi nghĩ thế nào ta không quản, nhưng ngươi đừng có cản trở Trà Trà! Con bé khó khăn lắm mới hồi tâm chuyển ý, muốn nỗ lực tu hành, ngươi đừng làm lỡ dở việc tu hành của nó! Bằng không, dù là ngươi, ta cũng không tha!"
"Sư huynh hà cớ gì lại nghĩ về ta như vậy? Chỉ cần là việc Trà Trà muốn làm, ta tuyệt đối sẽ không cản trở." Tạ Tinh Mang nói, "Ta sẽ giúp muội ấy, hoàn thành tất cả những gì muội ấy muốn."
Nấp ở phía xa nghe lén, Lâm Trà Trà cảm động muốn rơi nước mắt. Cảm ơn huynh, sư huynh!
Nàng tin chắc rằng, Tạ Tinh Mang tuyệt đối là kiểu huynh đệ tốt sẵn sàng phóng hỏa khi nàng giết người, một lòng ủng hộ nàng vô điều kiện.
Đường Thịnh Tuyết thì hoàn toàn ngược lại. Hắn là đệ tử của Nhị sư bá Lâm Trà Trà. Nói đúng hơn, từ nhỏ nàng đã do Đường Thịnh Tuyết trông nom. Cha mẹ mất khi chưa đầy một tuổi, Lâm Trà Trà được các sư thúc, sư bá thay phiên nhau nuôi nấng. Đám đệ tử của họ, đương nhiên cũng phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc, chơi đùa cùng vị tiểu sư muội này.
Trong số đó, Đường Thịnh Tuyết là người dành nhiều thời gian cho Lâm Trà Trà nhất, thế nên hắn đối với nàng luôn mang một tâm thế của người làm cha, tuổi còn trẻ đã thích làm phụ huynh.
Sau này, Lâm Trà Trà nhặt được Tạ Tinh Mang đang gặp nạn. Tạ Tinh Mang khi đó tuổi còn nhỏ đã một tay ôm đồm hết mọi việc chăm sóc Lâm Trà Trà, thành công "thiên hàng" thượng vị.
Thường nói trúc mã không địch lại trời ban, Tạ Tinh Mang vừa là trời ban, vừa là trúc mã, đúng là buff chồng buff.
Có điều...
Hắn vẫn nửa tin nửa ngờ lời Tạ Tinh Mang, chủ yếu là vì hình tượng lười chảy thây của Lâm Trà Trà đã quá ăn sâu vào lòng người. Vì vậy, Đường Thịnh Tuyết vẫn nhìn Tạ Tinh Mang, hỏi: "Tạ sư đệ, những gì ngươi nói đều là thật chứ? Ngươi không phải đang trêu ta đấy à?"
Tạ Tinh Mang lạnh nhạt đáp: "Ta không rảnh rỗi đến thế."
Nghe vậy, Đường Thịnh Tuyết mới yên lòng.
Sau đó, hắn quay đầu nhìn về một hướng nào đó, cất giọng: "Nghe lén đủ chưa, còn không ra đây?"
Lâm Trà Trà lúc này mới ngoan ngoãn bước ra. Nàng vốn cũng chẳng định giấu giếm bọn họ. "Ta đây là nghe quang minh chính đại, sao có thể gọi là nghe lén? Hai người nói lớn tiếng quá, ta không muốn nghe cũng khó!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

