Nếu ta có tội, xin hãy để pháp luật trừng phạt ta, chứ đừng để ta thức đêm vẽ bản thảo đến mức đột tử, rồi vừa mở mắt ra đã thấy mình đang ở hiện trường giết người.
Đó chính là suy nghĩ duy nhất trong đầu Kiều Oanh lúc này.
Nàng mặc một thân giá y đỏ thẫm, ngồi bệt trong quan tài. Dây thừng siết chặt vào da thịt, khiến toàn thân nàng không thể động đậy. Nàng chỉ có thể ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Ánh trăng trút xuống như sương, ánh sáng trong trẻo tựa nước, thánh khiết đến lạ.
Thiếu niên áo đỏ đứng dưới ánh trăng. Mái tóc dài xõa tung như lông quạ, làn da trắng hơn tuyết sương, dưới ánh trăng gần như trong suốt. Thế nhưng đôi môi lại đỏ đến yêu dị, tựa như vừa uống máu.
Dung mạo thiếu niên đẹp đẽ như yêu tà, đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Nhưng dù có đẹp đến đâu, cũng không thể che giấu sự thật rằng vừa rồi hắn đã giết sạch tất cả mọi người chỉ trong khoảnh khắc.
Lưỡi kiếm lướt qua yết hầu, đâm xuyên tim, cắt đứt kinh mạch. Giết người với hắn chẳng khác nào nước chảy mây trôi. Chỉ trong chốc lát, thi thể đã nằm la liệt khắp nơi, trong đó thậm chí còn có cả phụ thân ruột của hắn.
Tà túy diệt thế, Sầm Uẩn Ngọc.
Kiều Oanh thầm nhẩm cái tên ấy trong lòng, hàm răng lạnh buốt.
Đúng vậy.
Nàng xuyên thư rồi.
Một tình tiết vô cùng cũ kỹ, nhưng lại thực sự xảy ra với nàng.
Nàng xuyên vào một quyển tiên hiệp có tên 《Nhật Ký Hậu Cung Của Kiếm Tiên Vạn Người Mê》. Chỉ cần nghe tên cũng đủ biết đây là câu chuyện kể về một nữ chính vạn người mê, vừa tu tiên vừa yêu đương với đủ kiểu mỹ nam.
Đáng tiếc, nàng không phải nữ chính vạn nhân mê băng thanh ngọc khiết, cũng chẳng phải nữ phụ hắc liên hoa kiều mị quyến rũ.
Nàng chỉ là một pháo hôi vô danh, thậm chí đến cái tên cũng không có, thuộc tuyến nhân vật thứ 108.
Chỉ đến cuối truyện, khi nhóm nhân vật chính phân tích quá trình trưởng thành của phản diện, nàng mới được nhắc đến qua loa vài dòng:
Người tân nương minh hôn bị chính tay hắn giết chết vào đêm hắn hoàn toàn trở thành tà túy.
Sở dĩ Kiều Oanh nhớ rõ như vậy là bởi nàng vốn là một họa sĩ chuyên vẽ tranh cổ phong. Nàng nhận vẽ tranh nhân vật và tranh minh họa cho chính quyển sách này.
Khi vẽ những nhân vật khác, nàng đều hạ bút như thần trợ giúp. Duy chỉ có phản diện Sầm Uẩn Ngọc, nàng mãi vẫn không nắm bắt được khí chất “tà tính ăn sâu vào tận xương tủy, lại đẹp đến mức chết người” ấy.
Vì vậy, nàng đã đọc đi đọc lại nguyên tác, nghiên cứu cẩn thận từng câu từng chữ miêu tả về hắn không biết bao nhiêu lần.
Sau mấy đêm thức trắng, cuối cùng nàng cũng bùng nổ linh cảm.
Chỉ là ngay lúc vừa đặt bút xuống, trái tim nàng vì quá mức hưng phấn mà hoạt động quá tải, vinh quang đột tử.
Mở mắt lần nữa, nàng đã ở nơi này.
Một thân giá y đỏ rực, đầu đội ngân quan, ngồi trong quan tài, tận mắt nhìn phiên bản người thật của Sầm Uẩn Ngọc tàn sát cả phủ.
Xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ.
Thiếu niên cầm trường kiếm trong tay, đứng giữa núi thây biển máu.
Máu tươi theo thân kiếm sáng bạc không ngừng nhỏ xuống, hòa vào dòng máu ngoằn ngoèo trên mặt đất. Dường như ngay cả ánh trăng cũng bị nhuộm một tầng đỏ nhàn nhạt, chiếu lên gương mặt hắn, phản chiếu đôi mắt đen thẳm như vực sâu.
Khi thi thể cuối cùng ngã xuống đất, thiếu niên xoay người, ánh mắt hướng về phía nàng.
Hắn đang cười.
Khóe môi cong lên một độ cong vừa phải, nhưng trong đôi mắt lại chẳng có chút ý cười nào, chỉ có sát khí nặng nề không thể tan biến, tựa như lưỡi dao đã tôi qua độc.
“Còn một người.”
Tiếng thì thầm mang ý cười theo gió bay tới, nhẹ nhàng tựa lời thủ thỉ giữa tình nhân.
Kiều Oanh nuốt một ngụm nước bọt. Cổ họng khô rát, trong đầu chỉ quanh quẩn ba chữ—
Xong đời rồi.
Là người xuyên thư, ngay khi mở màn đã chạm trán đại boss cuối cùng. Nàng lạc quan hy vọng mình sẽ có được một bàn tay vàng nào đó.
Thế là nàng điên cuồng gọi hệ thống, bảng điều khiển, lão gia gia…
Bất cứ thứ gì thường xuất hiện trong những tiểu thuyết xuyên thư, nàng đều gọi hết một lượt.
Không có bất kỳ tiếng đáp nào.
Thiếu niên xách kiếm, từng bước tiến lại gần.
Mũi kiếm kéo lê trên nền đá xanh, phát ra tiếng ma sát khe khẽ, trong đêm tĩnh lặng càng trở nên rõ ràng.
Những giọt máu lăn dọc sống kiếm, một giọt, hai giọt, bắn tung tóe thành những đóa hoa máu nhỏ.
Kiều Oanh tuyệt vọng trong lòng.
Xem ra nàng chẳng phải thiên mệnh chi nữ gì cả, mà là một pháo hôi chính hiệu, loại vừa mở màn đã lĩnh cơm hộp.
Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu Nương Nương, Như Lai Phật Tổ, Quan Âm Bồ Tát, Chúa Giê-su…
Xin các vị phù hộ cho con, con thật sự không muốn chết mà!
Không chạy được, cũng chẳng phản kháng nổi, Kiều Oanh chỉ có thể thầm bái lạy tất cả thần Phật mà nàng biết trong lòng.
Thiếu niên đã đi đến trước mặt nàng.
Ánh trăng rơi trên gương mặt hắn. Đến lúc này Kiều Oanh mới nhìn rõ từng chi tiết.
Sống mũi hắn cao thẳng, bên phải có một nốt ruồi đen nhỏ đến mức gần như không thể nhìn thấy, vừa thanh lãnh vừa mê hoặc. Hàng mi dài đến mức khó tin, khi rũ xuống tạo thành một bóng mờ nhàn nhạt dưới mí mắt.
Quả thực…
Đẹp quá đáng.
Mũi kiếm khẽ hất lên, ánh bạc lóe sáng.
Kiều Oanh nhắm chặt mắt, chờ đợi cái chết giáng xuống.
Thế nhưng cơn đau mà nàng dự đoán không hề xuất hiện.
Chỉ nghe “xoẹt” một tiếng rất khẽ, dây thừng trên người nàng lập tức đứt lìa. Nàng bất ngờ không kịp đề phòng, cơ thể mềm nhũn, suýt nữa trượt khỏi mép quan tài.
Còn chưa kịp thở phào, lưỡi kiếm lạnh băng đã áp lên cổ nàng.
Không trực tiếp chạm vào da, nhưng luồng khí lạnh âm u kia len lỏi khắp nơi, theo da thịt thấm thẳng vào tận xương tủy.
Kiều Oanh toàn thân run lên. Nàng nhìn chằm chằm mũi kiếm sắc bén gần trong gang tấc, đôi môi không khống chế được mà run rẩy.
Sầm Uẩn Ngọc đánh giá thiếu nữ trước mắt. Sắc mặt nàng trắng bệch, đến lớp son phấn cũng không thể che nổi vẻ kinh hoảng.
Khóe môi hắn càng cong lên.
“Ngươi chính là tân nương có thể phong ấn ta?”
Giọng hắn rất dễ nghe, mang theo sự trong trẻo đặc trưng của thiếu niên, nhưng lại pha lẫn một chút lười biếng như đang trêu chọc.
“Sinh vào năm âm, tháng âm, giờ âm, vậy mà cũng có thể tìm được. Người phụ thân tốt của ta vì muốn giết ta triệt để, quả nhiên đã tốn không ít tâm tư.”
Trong đầu Kiều Oanh nhanh chóng lướt qua thiết lập trong nguyên tác.
Sầm Uẩn Ngọc, trời sinh tà túy.
Người đến gần hắn sẽ gặp tai họa. Nhẹ thì xui xẻo, hao tài tốn của; nặng thì chết bất đắc kỳ tử.
Mẫu thân hắn chết vì sinh hắn. Phụ thân từ nhỏ đã chán ghét hắn, căm hận hắn. Tất cả những người bên cạnh đều sợ hắn, muốn giết hắn.
Chỉ là không giết được.
Dùng cách nào cũng không thể giết chết hắn.
Cho đến năm hắn mười tám tuổi, một nhóm tu tiên giả tìm đến Sầm phủ, liên thủ với phụ thân hắn để “giết chết” hắn.
Ngược lại, cuộc minh hôn này trong lúc vô tình đã phá vỡ phong ấn mà mẫu thân hắn đặt xuống trước khi lâm chung, khiến sức mạnh tà túy trong cơ thể hắn thực sự thức tỉnh.
Sau khi có được sức mạnh, việc đầu tiên Sầm Uẩn Ngọc làm chính là đồ sát cả phủ.
Còn vị tân nương minh hôn như nàng, tuy là một nạn nhân bị người cha mê cờ bạc bán đi chỉ vì vài lượng bạc, nhưng trong mắt Sầm Uẩn Ngọc, nàng chính là đồng bọn của những kẻ đã hãm hại hắn.
Tà túy không có nhân tính, sẽ không vì nàng vô tội mà mềm lòng.
Là người từng nghiên cứu nhân vật này vô cùng kỹ lưỡng, Kiều Oanh hiểu rõ hơn ai hết.
Huống chi trong nguyên tác, Sầm Uẩn Ngọc cũng đã không chút lưu tình giết chết nàng.
Nỗi sợ bóp nghẹt cổ họng. Kiều Oanh hé miệng, nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể trợn tròn mắt, không chớp lấy một cái nhìn hắn.
Sầm Uẩn Ngọc bỗng bật cười.
Hắn rất thích nhìn dáng vẻ kinh hoàng của người khác.
Chỉ tiếc phần lớn những kẻ khiếp sợ đều khiến gương mặt vặn vẹo, xấu xí vô cùng.
Mà cô nương nhỏ trước mắt này, không thể nghi ngờ, lại sở hữu một gương mặt cực kỳ xinh đẹp.
Da trắng như tuyết, mắt hạnh long lanh, hàng mày thanh mảnh cong cong, đuôi mắt tự nhiên hơi xếch lên như một chiếc móc câu nhỏ. Đôi mắt màu mật ong ánh lên một tầng nước nhàn nhạt. Lúc này vì kinh sợ mà sắc mặt trắng bệch, hàng mi run rẩy hỗn loạn, nhưng cũng chẳng hề xấu xí.
Dáng vẻ sợ hãi của nàng khiến hắn vui thích.
Vì vậy, hắn quyết định cho nàng được chết một cách dứt khoát.
“Sinh năm âm, tháng âm, giờ âm, quả là thể chất thích hợp để tu tiên.”
Mũi kiếm lại áp sát thêm nửa phần. Kiều Oanh có thể cảm nhận được làn da bị ép lõm xuống rất khẽ.
“Chỉ tiếc, ngươi sắp chết rồi.”
Giọng điệu của hắn có thể xem là dịu dàng, tựa như đang nói lời tình tứ.
Kiều Oanh nhìn đôi mắt đen mê hoặc lòng người của hắn. Trong đầu nàng chẳng hiểu sao lại vụt qua một ý nghĩ.
Được rồi.
Bây giờ nàng thật sự biết Sầm Uẩn Ngọc trông như thế nào rồi.
Nếu có thể quay về, nhất định nàng sẽ vẽ được bức tranh nhân vật phản diện hoàn hảo nhất. Biết đâu còn có thể một bước thành danh, trở thành họa sĩ nổi tiếng nhất trong giới.
Nhưng nàng không thể quay về nữa.
Ở thế giới kia, nàng đã đột tử trước máy tính.
Đến lúc này rồi mà trong đầu nàng vẫn không vang lên bất kỳ âm thanh nào.
Kiều Oanh hoàn toàn xác nhận—
Nàng không có bàn tay vàng.
Không có hệ thống.
Cũng chẳng có bất kỳ ngoại trợ nào.
Nhưng nàng vẫn muốn giãy giụa thêm một lần.
Khó khăn lắm mới bắt kịp trào lưu xuyên thư, còn chưa kịp trải qua một mối tình kinh thiên động địa, nàng không thể cứ thế chết một cách qua loa được!
Lưỡi kiếm khẽ điều chỉnh góc độ, nhắm thẳng vào mạch máu bên cổ nàng.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, chẳng biết dũng khí từ đâu bỗng bùng lên trong người Kiều Oanh.
Giọng nàng khàn khàn nhưng rõ ràng:
“Khoan đã! Ngươi không thể giết ta!”
Sầm Uẩn Ngọc nhướng mày, động tác khựng lại.
Ngay giây tiếp theo, Kiều Oanh làm ra một hành động khiến cả hai người đều sững sờ.
Nàng đột nhiên nhào về phía trước, ôm chặt lấy chân thiếu niên.
Giá y đỏ thẫm trải tung trên mặt đất, tựa như một vũng máu đông cứng.
Khi ngẩng đầu lên, trâm cài và vòng ngọc trên tóc va vào nhau leng keng hỗn loạn. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ khó hiểu của Sầm Uẩn Ngọc, nói nhanh như bắn liên thanh:
“Ngươi không thể giết ta. Nếu ngươi giết ta, nhất định ngươi sẽ hối hận.”
Giọng Kiều Oanh run rẩy vì sợ hãi, nhưng từng chữ lại vô cùng rõ ràng:
“Bởi vì ta chính là…”
Nàng hít sâu một hơi, nhắm mắt hét lên:
“Thê tử tương lai của ngươi!”
Gió đêm đột nhiên ngừng thổi.
Thanh kiếm—
Khựng lại giữa không trung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
