Bà nội Hứa lắc đầu: "Không cần, không cần, quân đội có tổ chức có kỷ luật, không thể làm loạn, lãnh đạo phân cho cháu bao nhiêu, cháu ở bấy nhiêu, bà và cha cháu ở nhà cũng như nhau."...
Tờ mờ sáng hôm sau, khi không gian xung quanh vẫn còn đắm chìm trong làn sương sớm, bà nội Hứa đã thức dậy từ lúc nào. Bà cẩn thận lôi toàn bộ số bông đã được đánh tơi xốp sẵn ra ngoài.
Số bông mịn màng này là thành quả tích góp, chắt chiu suốt mấy năm trời của bà nội Hứa.
Theo dự tính, bà muốn tự tay may cho Hứa Vân Giai một chiếc chăn bông nặng tận mười hai cân, hai chiếc chăn mười cân và thêm một chiếc chăn tám cân nữa để làm của hồi môn.
Hứa Vân Giai bước xuống giường trong trạng thái đầu tóc bù xù chưa kịp chải. Nhìn thấy bà nội đang lụi hụi ngồi khâu vá may chăn, cô khẽ ngáp dài một tiếng: "Bà ơi, để cháu giúp bà một tay nhé."
Bà nội Hứa nhẹ nhàng xua xua tay đẩy cô ra xa: "Rửa mặt xong thì đi ăn sáng đi, đừng ở đây làm vướng chân vướng tay bà."
Hứa Vân Giai đưa tay lên dụi dụi mắt cho tỉnh táo hẳn: "Vâng, thế cũng được ạ."
Thế nhưng vừa mới rửa mặt xong xuôi, từ bên ngoài đã có một người phụ nữ hung hăng xông thẳng vào trong sân. Người này hướng thẳng về phía nhà chính mà gào to lên: "Bà Hứa, bà ra đây cho tôi ngay!"
Ánh mắt của Hứa Vân Giai lập tức dời về phía người phụ nữ vừa mới xuất hiện.
Khuôn mặt dài, đôi mắt xếch ngược, gò má lại nhô cao kèm theo bờ môi dày, tổng thể tạo nên một diện mạo vô cùng ghê gớm và khắc nghiệt.
Hứa Vân Giai thấy bà ta tùy thời có thể đánh nhau, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng hỏi: "Bà là ai? Sáng sớm, chạy đến nhà chúng tôi phát điên cái gì?"
Triệu Xuân Lan hận Hứa Vân Giai - kẻ ngáng đường xuất hiện giữa chừng thấu xương: "Tôi là mẹ kế của Thẩm Việt Bạch, cô nói xem tôi là ai? Cha của Thẩm Việt Bạch không đồng ý cho hai người kết hôn, cô mau chóng hủy bỏ cuộc hôn nhân này cho tôi."
Sau khi Thẩm Đại Trụ rời khỏi nhà họ Hứa, bà nội Hứa đã đợi Triệu Xuân Lan đến làm loạn.
Bà ấy nghe thấy tiếng động không lập tức ra ngoài, mà chạy đến thùng gỗ múc một muôi nước tiểu xông đến hất vào người Triệu Xuân Lan: "Cô là mẹ kế cái thá gì! Cút, cút ra khỏi đây cho tôi, nếu không, tôi đánh chết cô!"
Toàn thân dính nước tiểu, Triệu Xuân Lan suýt sụp đổ, bà ta phát ra âm thanh chói tai: "Bà già chết tiệt, tôi liều mạng với bà!"
Triệu Xuân Lan muốn phản kích, nhưng bị Hứa Vân Giai ngăn lại, hai đánh một, bà ta sao có thể là đối thủ, lập tức mềm mỏng: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi không kêu nữa."
Lúc này bà nội Hứa mới buông bà ta ra.
Triệu Xuân Lan muốn về nhà tìm cứu viện, nhìn thấy con trai lớn của bà ta là Thẩm Chu đến, sống lưng đang còng xuống lập tức thẳng lên: "Thằng hai, mau, mau giúp mẹ đánh con tiện nhân Hứa Vân Giai kia, nó đánh mẹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


