Tô Huỳnh bây giờ nhìn thấy Thẩm Vĩnh Sơn cứ như là ăn phải ruồi vậy buồn nôn, hận không thể tránh xa gã ra mà đi.
Nhưng đúng là giống như gặp quỷ vậy, tránh cũng không tránh được.
“Không rảnh.” Tô Huỳnh ngay cả nhìn cũng không thèm liếc gã một cái, dắt xe vòng qua gã đi về phía trước.
Thẩm Vĩnh Sơn nhìn thấy Tô Huỳnh thái độ lạnh nhạt với mình như vậy, nhíu mày, quay người nắm lấy xe đạp của Tô Huỳnh.
Thực ra Tô Huỳnh ngoài tính khí không tốt ra, những điểm khác cũng đều coi như tạm được.
“Cái gì? Tôi quỳ xuống trước Tạ Kiêu cứu anh?” Tô Huỳnh nghe thấy lời của Thẩm Vĩnh Sơn cũng vẻ mặt ngơ ngác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)