Quách Bắc thấy Giang Việt giúp mình, trong lòng cũng rất cảm động, nhưng cũng không muốn anh vì chuyện này mà bản thân bị ảnh hưởng gì.
Hơn nữa bây giờ không phải là trước đây nữa, Giang Việt là sinh viên trường quân đội, nếu vì đánh nhau mà lưu lại án tích, lỡ như trường quân đội không nhận anh thì phải làm sao?
Thế là Quách Bắc đưa tay kéo kéo cánh tay Giang Việt, nói: “Anh Giang Việt, cứ để bọn họ đền tiền đi.”
Giang Việt thấy Quách Bắc đều đã nói như vậy rồi, trong lòng cũng do dự một chút, chủ yếu là anh đã hứa với Tô Huỳnh, không đánh nhau với người ta nữa.
“Tôi có thể chấp nhận đền tiền, những người vừa rồi đánh Quách Bắc mỗi người bỏ ra một trăm đồng chuyện này mới coi như xong.” Giang Việt nhìn những người trước mặt lạnh giọng nói.
Bọn họ mười mấy người, mỗi người bỏ ra một trăm đồng, xấp xỉ có thể có hơn một ngàn.
Thời buổi này, đừng nói là một ngàn, ngay cả một trăm đồng đều gần bằng hai tháng tiền lương của bọn họ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

