Nhìn thấy Thẩm Vĩnh Sơn, Tô Huỳnh lúc này mới nhớ ra kiếp trước hình như cô tình nhân kia của Thẩm Vĩnh Sơn cũng đến đây phỏng vấn.
Và lần đó Thẩm Vĩnh Sơn đặc biệt đến đây chính là để tìm cô, chỉ là lúc đó cô tưởng Thẩm Vĩnh Sơn đến tìm mình, thế là liền kéo anh ta đi.
Do đó cô cũng không nhìn thấy cô tình nhân kia của Thẩm Vĩnh Sơn trông như thế nào.
Lần này cô phải xem xem người phụ nữ đó rốt cuộc là ai?
Lần này Thẩm Vĩnh Sơn đến đây quả thực là để tìm Diệp Linh Linh, anh ta nghe nói Diệp Linh Linh đến Xưởng dệt phỏng vấn, mặc dù là công nhân thời vụ, nhưng cũng vẫn lo lắng đến xem sao.
Diệp Linh Linh mặc dù chưa từng học cấp ba, cấp hai cũng chỉ học được một nửa, nhưng lúc đi học thành tích học tập của cô ta rất tốt, người lại thông minh xinh đẹp, việc đỗ phỏng vấn chắc cũng không có vấn đề gì.
Diệp Linh Linh đương nhiên cũng nhìn thấy Thẩm Vĩnh Sơn, cô ta đứng trong hàng, vẻ mặt kích động gọi: “Anh Vĩnh Sơn, em ở đây.”
Thẩm Vĩnh Sơn không biết hôm nay Tô Huỳnh cũng đến đây phỏng vấn, anh ta nghe thấy tiếng liền nhìn về phía Diệp Linh Linh, không hề nhìn thấy Tô Huỳnh đang đứng ở một bên.
“Linh Linh, các em phỏng vấn thế nào rồi?” Thẩm Vĩnh Sơn nhìn thấy Diệp Linh Linh và người chị em nhỏ của cô ta liền hỏi.
“Phỏng vấn vẫn đang xếp hàng, chưa đến lượt bọn em.”
Nghe những lời của Diệp Linh Linh, Thẩm Vĩnh Sơn cổ vũ động viên cô ta, “Anh tin vào năng lực của em, Linh Linh, em chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
Diệp Linh Linh có được câu nói này của Thẩm Vĩnh Sơn, trong lòng cũng tràn đầy tự tin.
Cô ta đương nhiên cũng tin tưởng mình có thể phỏng vấn đậu, nghĩ đến sau này mình có thể ở gần Thẩm Vĩnh Sơn hơn, trong lòng lại càng kích động.
Tô Huỳnh nhìn thấy cảnh tượng này, cũng coi như biết được tên của người này.
Linh Linh?
Ánh mắt cô rơi trên người Diệp Linh Linh, quả thực trông rất xinh đẹp.
Nhưng cũng chỉ là có khí chất hơn những cô gái bình thường trong làng một chút mà thôi, cô cũng không nhìn ra có điểm gì khác biệt, có thể khiến Thẩm Vĩnh Sơn vương vấn đến vậy?
Nhưng có một điểm, cô gái này quả thực rất dịu dàng, ngay cả khi cười sự dịu dàng trong ánh mắt cũng giống như có thể làm tan chảy lòng người vậy.
Thảo nào Thẩm Vĩnh Sơn lại thích cô ta đến thế, ước chừng đàn ông đều thích những cô gái dịu dàng như nước nhỉ?
Thẩm Vĩnh Sơn ngay cả khi nói chuyện với cô ta, trên mặt cũng đều mang theo ý cười.
Vậy nên kiếp trước chính là người tên Linh Linh này đã thay thế công việc kế toán của cô?
Một người ngay cả cấp ba cũng chưa từng học, vốn dĩ xưởng cũng không muốn nhận, nhưng kiếp trước cô đã dùng mối quan hệ của Lão Tô thậm chí ngay cả mặt cũng chưa từng gặp, nói đỡ cho cô ta, đưa cô ta đi tham gia đào tạo, cuối cùng thông qua phỏng vấn trở thành công nhân chính thức của xưởng.
Tô Huỳnh nhìn về phía này, cũng không biết có phải Thẩm Vĩnh Sơn đã nhận ra điều gì không, theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy Tô Huỳnh đang đứng cách đó không xa.
“Tô Huỳnh?”
Nhìn thấy Tô Huỳnh cũng ở đây, Thẩm Vĩnh Sơn vẻ mặt kinh ngạc.
Anh ta ngược lại không ngờ hôm nay Tô Huỳnh cũng đến đây phỏng vấn?
Diệp Linh Linh đứng bên cạnh nghe thấy Thẩm Vĩnh Sơn gọi tên Tô Huỳnh, cũng sững sờ một chút, cô ta cũng nhìn theo hướng của Thẩm Vĩnh Sơn, quả nhiên nhìn thấy Tô Huỳnh cũng đang nhìn về phía họ.
“Anh Vĩnh Sơn, hai người quen nhau à?” Diệp Linh Linh khi hỏi câu này, trong mắt xẹt qua một tia cảnh giác và thù địch đối với Tô Huỳnh.
Sau khi nhìn thấy Tô Huỳnh, chuyện cô ta luôn lo lắng vẫn xảy ra rồi.
Cô ta đã nói người xuất sắc như Thẩm Vĩnh Sơn, chắc chắn sẽ có người để mắt tới, quả nhiên, cái cô Tô Huỳnh này chắc chắn là một trong số đó.
Thẩm Vĩnh Sơn nghe những lời của Diệp Linh Linh, lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt lên tiếng: “Từng gặp vài lần ở khu nhà tập thể Xưởng cơ khí, không thân lắm.”
Thẩm Vĩnh Sơn sợ Diệp Linh Linh hiểu lầm mối quan hệ của mình và Tô Huỳnh, thế là vội vàng rũ sạch quan hệ.
Tô Huỳnh nghe xong lời anh ta, vẻ mặt khinh thường cười khẩy một tiếng.
Tên Thẩm Vĩnh Sơn này đúng là tự luyến, thật sự nghĩ rằng bây giờ mình vẫn còn để mắt tới anh ta sao?
Kể từ lần trước chuyện Thẩm Vĩnh Sơn tìm cô dạy kèm tiếng Anh bị từ chối, cô cũng đã mấy ngày không gặp anh ta rồi.
Cộng thêm bây giờ Giang Việt vẫn còn hiểu lầm giữa cô và Thẩm Vĩnh Sơn có gì đó, để Giang Việt không suy nghĩ lung tung nữa, cô bây giờ hận không thể tránh xa Thẩm Vĩnh Sơn càng xa càng tốt, đương nhiên cũng sẽ không sán lại gần nữa.
Tô Huỳnh thu hồi ánh mắt khỏi người Thẩm Vĩnh Sơn và Diệp Linh Linh, quay người rời đi.
Thẩm Vĩnh Sơn mặc dù không cố ý nhìn Tô Huỳnh, nhưng ánh mắt anh ta cũng luôn nhìn chằm chằm về phía này, thấy Tô Huỳnh vậy mà ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không nói, cứ thế bỏ đi, anh ta cũng cảm thấy kỳ lạ.
Anh ta quay người muốn đi tìm Tô Huỳnh nữa, nhưng không nhìn thấy người đâu.
Thế là anh ta liền đi theo đường về nhà của Tô Huỳnh tìm tới, không ngờ vừa đi đến lối vào một con ngõ nhỏ, đã bị người ta chặn đường từ phía trước.
“Thẩm Vĩnh Sơn phải không?”
Đứng trước mặt anh ta là mấy người ăn mặc kiểu lưu manh, mỗi người trên tay còn cầm một cây gậy, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo.
Thẩm Vĩnh Sơn không ngờ mình lại gặp phải những người này, anh ta suy nghĩ trong lòng, bản thân hình như cũng chưa từng đắc tội với họ.
Nhưng họ lại có thể gọi chính xác tên của anh ta, có thể thấy là nhắm vào anh ta mà đến.
Anh ta vẻ mặt cảnh giác nhìn những người trước mặt này, lạnh lùng hỏi: “Các người tìm tôi làm gì?”
Bình thường lúc này, không ai ngốc đến mức thừa nhận thân phận của mình, nhưng Thẩm Vĩnh Sơn cứ thế thản nhiên thừa nhận.
Anh ta không tin những người này có thể làm gì anh ta giữa thanh thiên bạch nhật, hơn nữa còn có nhân viên Cục công an, anh ta cũng không sợ họ.
Mấy tên lưu manh này vừa nghe Thẩm Vĩnh Sơn thừa nhận thân phận của mình, không nói một lời nào liền xông lên bắt gã đi.
“Các người là ai? Dựa vào đâu mà bắt tôi?” Thẩm Vĩnh Sơn vùng vẫy lớn tiếng hét lên.
Nhưng những tên lưu manh đó hoàn toàn không để ý đến gã, trực tiếp đưa gã vào trong ngõ.
Thẩm Vĩnh Sơn bị kéo vào trong mới phát hiện Tô Huỳnh vậy mà cũng bị họ đưa đến đây.
Tô Huỳnh nhìn thấy Thẩm Vĩnh Sơn cũng sững sờ, cô vừa rồi phỏng vấn xong chuẩn bị về nhà, kết quả vừa đi đến đầu con ngõ này đã bị những tên lưu manh đó ép đưa đến đây.
Bây giờ xem ra những tên lưu manh này không chỉ biết cô, mà còn biết Thẩm Vĩnh Sơn, vậy cũng có nghĩa là người bắt họ đến đây là người họ quen biết.
Cũng đúng lúc Tô Huỳnh đang suy nghĩ rốt cuộc là ai đã đưa họ đến đây, một bóng người từ từ đi về phía họ.
“Xác định là họ chứ?” Giọng nói của người đến lộ ra vẻ vô cùng kiêu ngạo, trong miệng ngậm một điếu thuốc, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo.
Nghe thấy giọng nói, cơ thể Tô Huỳnh theo bản năng khẽ run lên.
Cô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc của kiếp trước.
Tạ Kiêu, hắn là tên lưu manh có tiếng ở đây, còn là kẻ thù không đội trời chung của Giang Việt.
Nhưng kiếp trước sau khi biết Giang Việt bị gãy một cái chân, đã tìm đến cô và Thẩm Vĩnh Sơn, nếu không bị Giang Việt ngăn cản, hắn đã sớm tìm một đám người hủy hoại cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
