Bố của Tuyết Mai từ mấy năm trước đã bắt đầu ra ngoài chạy vạy buôn bán nhỏ, thế nên kinh tế gia đình có phần khấm khá hơn những nhà khác, mâm cơm cũng nhờ vậy mà phong phú hơn nhiều.
Chẳng hạn như vào mùa đông, nhà người ta quanh đi quẩn lại cũng chỉ có khoai lang luộc, bánh ngô, bánh bột cao lương, đồ ăn kèm thì toàn dưa muối các loại; họa hoằn lắm vài ngày mới được ăn một bữa cải thảo nấu nước muối thả thêm vài giọt váng dầu.
Còn nhà Tuyết Mai thì được ăn bột mì trắng trộn lẫn, thức ăn lúc nào cũng có cải thảo nấu miến, củ cải xào, dăm ba ngày lại được cải thiện chút thịt thà, thậm chí thỉnh thoảng còn có cả ít mực khô, tôm khô cùng vài loại hải sản khác mang về.
Những thứ này ở trong thôn cực kỳ hiếm thấy, có chăng cũng chỉ có nhà mấy ông cán bộ thôn mới có điều kiện để ăn mà thôi.
Bố Tuyết Mai lại có sở thích nhâm nhi chút rượu đưa cay, thành ra Tô Hướng Đông mới thường xuyên mò sang đây để ăn chực cơm, cọ rượu.
Kỳ thực, ban đầu địa bàn ăn chực của Tô Hướng Đông đâu chỉ có mỗi một nhà này, khốn nỗi nhà ai cũng chẳng dư dả gì.
Chưa kể tư tưởng của người nông dân từ trước đến nay đều là chỉ muốn chiếm hời chứ đời nào chịu chịu thiệt, làm sao có thể cam tâm để cho một kẻ ngoài ngày ngày vác miệng sang ăn chực được?
Duy chỉ có Phó Dân Hữu là người tính tình tương đối hào phóng, nói đúng hơn là có chút máu sĩ diện, thích nghe người khác tâng bốc nịnh hót rồi cùng nhau bàn luận chuyện đại sự trên trời dưới bể.
Thêm nữa, chú ấy lại là người trọng thể diện, không muốn trực tiếp mở mồm từ chối làm bẽ mặt người khác, thế nên Tô Hướng Đông mới dứt khoát chọn nhà chú ấy làm địa điểm ăn chực cố định.
Tô Doanh thừa sức nhận ra mẹ của Tuyết Mai chẳng hề vui vẻ gì, chỉ là ngượng ngùng không nỡ từ chối thẳng thừng mà thôi.
Vậy mà Tô Hướng Đông lại thuộc hệ mặt dày, chỉ cần bản thân được sướng cái thân là được, đối với thái độ khó chịu của chủ nhà thì gã triệt để xem như không khí, quản chi người khác có vui hay không?
Cô liền chặn họng gã: “Bố Tuyết Mai còn chưa về nhà nữa, người ta đã nấu cơm đâu ạ.”
Tô Hướng Đông nghe vậy liền ồ lên một tiếng: “Thế để ta đi lượn lờ dạo phố thêm một lát vậy.”
Tô Doanh: “…”
Tô Doanh thầm nghĩ nếu kiếp trước mình mà có đứa con trai hoặc gã chồng như thế này thì đúng là nhục nhã chết mất, hận không thể thẳng chân đá chết gã cho rồi!
Chỉ tiếc đây lại là ông bố hờ của cô ở kiếp này, hoàn toàn không có quyền lựa chọn.
Lúc này nhà họ Tô cũng đã chuẩn bị dọn cơm tối. Thấy hai cha con dắt nhau về, Lương Mỹ Anh liền mỉa mai cười nói: “Sao thế, bên nhà người ta không thèm giữ hai cha con lại ăn cơm à?”
Tô Hướng Đông ỉu xìu đáp: “Họ đã nấu nướng gì đâu.”
Lương Mỹ Anh bĩu môi khinh miệt: “Bủn xỉn gớm, chắc chắn là sợ hai người ngồi lì ở đấy cọ cơm nên mới cố tình không chịu nổi lửa nấu nướng đấy mà.”
Tô Doanh cạn lời: Đúng là cọ cơm nhà người ta ròng rã suốt một năm trời, giờ chỉ một bữa không cọ được là liền biến thành cái lỗi của nhà người ta ngay.
Cô liền lên tiếng giải vây: “Nhà người ta ăn đủ ba bữa một ngày, giờ này vẫn còn sớm lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



