Sau giờ ngọ, Tuyết Mai đã hớt hải chạy sang, kích động reo lên: “Thím ơi, mẹ cháu đồng ý cho Mạn Mạn sang nhà cháu ngủ chung một giường đất rồi ạ!”
Lương Mỹ Anh cười toe toét đầy đắc ý: “Vui phát điên lên được rồi đúng không? Mạn Mạn nhà thím quý giá lắm, bao nhiêu người tranh nhau rước con bé về nhà làm bạn đấy nhé.”
Thế nhưng Lương Mỹ Anh lại chẳng chịu buông tha cho đứa trẻ, tiếp tục gặng hỏi: “Có phải cháu biết cái gì rồi đúng không? Ha ha, không sao đâu, thím chẳng chê cười cháu làm gì.”
Tuyết Mai ngượng chín cả mặt, luống cuống đứng trân trối ra đó không biết phải làm sao.
Lương Mỹ Anh lại bồi thêm một câu: “Có cái gì mà phải thẹn thùng chứ, cháu cũng là con gái lớn rồi còn gì.”
Tô Doanh ở trong phòng nghe thấy thế liền vội vàng chạy ra ngoài.
Cái mụ Lương Mỹ Anh này rốt cuộc là muốn làm cái trò gì vậy?
Đi đem chuyện nhạy cảm của người lớn ra hỏi một đứa nhỏ mới bảy tuổi, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, nhàm chán hết chỗ nói!
Người nhà quê thời này vốn chẳng có trò giải trí gì ra hồn, một số người lớn rất thích tụ tập nói mấy chuyện thô tục, mờ ám.
Họ chẳng biết giữ kẽ mà còn đem mấy trò đó ra nói với trẻ con, thậm chí là dạy đứa trẻ nói theo để làm trò tiêu khiển, tìm kiếm niềm vui.
Tô Doanh cực kỳ bài xích loại hành vi vô duyên này.
Cô lập tức nắm lấy tay Tuyết Mai kéo phắt đi ra ngoài: “Con sang nhà Tuyết Mai chơi đây.”
Lương Mỹ Anh cười hớn hở vẫy tay: “Đi đi con.”
Trước khi đi, bà ta còn không quên đá cho Tô Doanh một ánh mắt đầy ẩn ý, dặn cô nhớ tìm cách ăn chực luôn bữa tối ở bên kia rồi hẵng về.
Tô Doanh vờ như mù, xem như không nhìn thấy cái ánh mắt đó.
Ở trên đường đi, Tô Doanh đem quả táo đỏ kia nhét vào tay Tuyết Mai, nhưng con bé lại sống chết không chịu nhận: “Bố tớ bảo táo đỏ dùng để bổ máu, mà máu của tớ thì nhiều lắm rồi, Mạn Mạn cậu tự ăn đi.”
Tô Doanh vẫn kiên quyết bắt con bé phải cầm lấy.
Nghĩ đi nghĩ lại cô cứ thấy mình thật bủn xỉn, cả buổi chỉ rặn ra được đúng một quả táo để làm quà đáp lễ.
Thế nhưng Tuyết Mai lại chẳng hề chê bai, thậm chí còn vô cùng vui sướng. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên Mạn Mạn chủ động tặng đồ cho con bé cơ mà.
Bộ dạng vui mừng hớn hở, nhảy tót lên vì sướng của Tuyết Mai càng khiến nội tâm Tô Doanh thêm phần ngượng ngùng, quẫn bách. Cũng may đối phương chỉ là một đứa trẻ con bảy tuổi vô tư vô lự.
Tuyết Mai toe toét cười bảo: “Hay là cậu đem tặng quả táo này cho Tráng Tráng đi, cậu mà tặng đồ là thằng nhóc đó chắc chắn sẽ sướng phát điên lên cho xem. Cái thằng nhóc ranh ấy hảo ngọt kinh khủng, ăn miếng củ cải cũng phải chấm đường trắng bằng được, đúng là được nuông chiều sinh hư mà.”
Tô Doanh khẽ gật đầu: “Được.”
Tuy rằng ngoài miệng Tuyết Mai tràn ngập vẻ ghét bỏ cậu em trai, nhưng Tô Doanh vẫn nhạy bén nghe ra được sự cưng chiều ẩn giấu bên trong lời nói của con bé.
Kỳ thực, mối quan hệ giữa hai chị em nhà họ Phó vô cùng tốt.
Cho dù bà nội và mẹ của Tuyết Mai có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhưng bố của con bé thì hoàn toàn không.
Ít nhất là trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, người bố đối xử với con bé và em trai tốt ngang nhau, mua món gì cũng đều chia đều mỗi người một phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
