Từ Uyển Ninh xách giỏ tre đựng thịt gà, bánh ngô, đi đến đâu cũng là tâm điểm trong mắt mọi người.
Thời buổi này ăn gạo lứt rau dại, có thể no bụng đã là tốt lắm rồi, mọi người đều chẳng có chút dầu mỡ nào, ngửi thấy mùi thịt thơm phức khó tránh khỏi nhìn thêm vài lần.
Tại khu tập thể thanh niên tri thức, Cố Tuấn đã đợi sẵn bên ngoài từ sớm, cách một đoạn xa đã ngửi thấy mùi thơm, con sâu thèm ăn trong bụng kêu gào, nuốt nước bọt ực ực mấy cái, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ kiêu ngạo, chuẩn bị nhận thức ăn xong sẽ mắng Từ Uyển Ninh một trận xối xả.
Cô không bán con, gã lấy đâu ra vốn làm ăn, đồ sao chổi, chỉ biết ngáng chân!
Theo ký ức của nguyên chủ, Từ Uyển Ninh lẳng lặng đánh giá Cố Tuấn, dáng người mảnh khảnh, quầng mắt thâm đen, nhìn qua là biết phóng túng quá độ, gã mặt trắng bám váy phụ nữ này, có các thêm tiền cô cũng chẳng thèm!
Thấy Từ Uyển Ninh nhìn mình, Cố Tuấn dựa vào cối đá, ánh mắt u buồn nhìn về phương xa, bày ra dáng vẻ của một nhà thơ.
Trước kia nguyên chủ rất thích chiêu này của gã. Đáng tiếc, bây giờ đổi người rồi, Từ Uyển Ninh chỉ thấy gã nhờn nhợt buồn nôn, chỉ cần nhìn thêm một cái, cô sợ mình sẽ nôn mửa mất.
Ai ngờ, Cố Tuấn ngày thường chẳng thèm để ý đến nguyên chủ, vậy mà lại bước tới chặn lại.
“Từ Uyển Ninh, cô không nhìn thấy tôi ở đây sao! Còn đi đâu nữa!”
Gã đợi nửa ngày trời, bụng đã sớm đói meo, người phụ nữ chết tiệt này không biết đường đến sớm một chút!
“Thấy rồi, một đống to đùng!”
Từ Uyển Ninh xách giỏ tiếp tục đi về phía trước, Cố Tuấn chặn trước mặt cô, chìa tay ra.
“Được rồi, đưa cho tôi đi, chuyện bán con cô làm nhanh lên, nếu không tôi sẽ không bao giờ để ý đến cô nữa!”
Chậc chậc, nghe xem bàn tính của gã gõ vang lách cách kìa, cô ở thế kỷ hai mươi mốt cũng nghe thấy rồi.
Đúng là mặt dày gớm, nếu không phải trong tay đang xách đồ, cô nhất định phải cho gã một cái tát nổ đom đóm mắt!
“Không để ý thì không để ý, làm như tôi thèm anh để ý lắm ấy!”
Cố Tuấn bị cô làm cho nghẹn họng, túm lấy cánh tay cô, giọng điệu hung dữ: “Cô lên cơn điên gì thế! Đưa thức ăn cho tôi, tôi sẽ không tính toán với cô!”
Từ Uyển Ninh đảo mắt, gã cặn bã mặt dày thật, thèm thuồng đồ của người ta, còn bày ra bộ mặt ban ơn.
“Đưa thức ăn cho anh? Anh cũng không biết ngượng! Muốn ăn ngon thì về nhà tìm mẹ anh mà đòi, tôi không có đứa con trai không biết xấu hổ như anh!”
Cô cao giọng bằng chất giọng địa phương vừa học được, thu hút một đám dân làng đến xem, chỉ trỏ vào họ.
“Ây da, chuyện gì thế này, con dâu nhà họ Lâm không phải luôn bám lấy thanh niên tri thức Cố sao?”
“Cũng chỉ có nhà họ Lâm thôi, đổi lại là nhà khác, loại con dâu này một ngày phải ăn đòn tám bận!”
Lời của dân làng lọt vào tai, Từ Uyển Ninh khẽ nhíu mày, ánh mắt xoay chuyển, đã đến lúc lấy lại danh dự cho mình, xoay chuyển ấn tượng xấu của mọi người về cô rồi.
Cô, một người hiện đại xem đủ các loại phim cung đấu, lẽ nào lại không trị được một gã cặn bã!
Từ Uyển Ninh làm ra vẻ cương quyết hất tay Cố Tuấn ra.
“Thanh niên tri thức Cố, nể tình chúng ta là bạn học, lại cùng nhau về nông thôn, tôi luôn chiếu cố anh, nhưng anh cũng không thể cứ túm lấy tôi mà bòn rút mãi được!”
Nói xong, cô vờ lau những giọt nước mắt không có thật, tố cáo Cố Tuấn: “Nhà tôi còn hai đứa con phải nuôi, cho dù là anh em ruột cũng không thể cứ giúp đỡ anh mãi được chứ? Huống hồ chúng ta chỉ là bạn học!”
“Tôi không muốn giúp đỡ anh, anh liền đi khắp nơi nói xấu tôi, bôi nhọ danh dự của tôi!”
Nói xong, Từ Uyển Ninh nắm lấy tay vợ thôn trưởng, nặn ra vài giọt nước mắt: “Thím à, thím biết đấy, chồng cháu đi lính bên ngoài, ba mẹ con cháu sống không dễ dàng gì, ngày thường có chuyện gì cháu nhịn được thì đều nhịn.”
Nói đến đây, cô khựng lại, ánh mắt đầy bi phẫn trừng Cố Tuấn: “Nhưng anh ta cũng không thể ức hiếp người quá đáng như vậy! Đòi ăn đòi uống thì cũng thôi đi, anh ta vậy mà lại tìm bà mối định bán hai đứa con của cháu đi lấy tiền!”
“Cái gì!”
Vợ thôn trưởng kinh ngạc hít một ngụm khí lạnh, buôn bán người là trọng tội, phải bị xử bắn đấy! Liên lụy đến cả thôn bọn họ cũng phải chịu vạ lây!
“Thanh niên tri thức Từ, cô phải chịu trách nhiệm về những lời mình nói đấy!”
Mắt Từ Uyển Ninh đỏ hoe, lệ chực trào ra, chỉ vào Cố Tuấn: “Anh ta nói sau núi có quả ngọt, dụ cháu đưa hai đứa trẻ qua đó, bà mối đã đợi sẵn ở đó, nói là bán con xong sẽ đưa tiền cho anh ta. Cháu không chịu, còn bị bà mối đẩy ngã một cái!”
Nói rồi, Từ Uyển Ninh vén tóc lên, trên vầng trán trắng trẻo là một cục u màu xanh tím, vô cùng đáng sợ.
“Ây dô, chuyện này…”
Vợ thôn trưởng chỉ vào Cố Tuấn, tức giận đến mức nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Con cái là khúc ruột của người làm mẹ, Cố Tuấn làm vậy thật sự quá thất đức!
Từ Uyển Ninh vốn xinh đẹp, vóc dáng mảnh mai, khuôn mặt trái xoan, điển hình của vẻ đẹp mong manh yếu đuối, lại cố ý làm ra vẻ đáng thương, các thím trong thôn theo bản năng liền tin lời cô, đều chỉ trỏ Cố Tuấn.
Mặt Cố Tuấn đỏ bừng, hung hăng trừng mắt nhìn Từ Uyển Ninh, giọng nói đột ngột cao vút: “Cô đừng có nói hươu nói vượn, con là do cô tự nguyện bán!”
“Đã là tự nguyện, tại sao cuối cùng tôi lại không bán, còn bị bà mối đánh! Người làm mẹ nào lại đi bán con mình?!”
Từ Uyển Ninh ngoài miệng đối chất với gã, nhưng người lại run rẩy trốn sau lưng mấy thím, bày ra dáng vẻ đóa hoa nhỏ yếu ớt bị ức hiếp, lung lay sắp đổ.
Cố Tuấn thế cô sức yếu, căn bản không dám đối đầu với đám đàn bà thô lỗ này, tức giận đến tím tái cả mặt, trừng mắt nhìn, quăng lại một câu “Chỉ có đàn bà và kẻ tiểu nhân là khó nuôi!” rồi quay đầu bỏ đi.
Thấy người đi rồi, Từ Uyển Ninh từ sau lưng các thím bước ra, lau mắt.
“May mà có các thím giúp cháu, nếu không hôm nay bát thịt này cũng bị anh ta cướp mất!”
“Hóa ra đều là cậu ta cướp của cô, thanh niên tri thức Từ, là chúng tôi hiểu lầm cô rồi.”
Vợ thôn trưởng nắm tay Từ Uyển Ninh, vẻ mặt nhiệt tình: “Cô xem, hai đứa trẻ cũng không sao, chuyện bà mối cứ bỏ qua đi.”
Chuyện buôn bán người nếu báo cáo lên, thôn bọn họ năm sau chắc chắn không được bình chọn là thôn tiên tiến, mất danh hiệu tiên tiến một năm sẽ mất đi vài trăm đồng tiền trợ cấp, cuộc sống của cả thôn đều không dễ dàng.
“Thím yên tâm, cháu hiểu, tất cả đều lấy lợi ích của thôn chúng ta làm trọng.”
Từ Uyển Ninh cụp mắt xuống, thay đổi hẳn vẻ kiêu ngạo ngày thường.
“Tốt, đều là thanh niên tri thức từ thành phố đến, vẫn là cô hiểu chuyện!”
Vợ thôn trưởng vỗ vỗ vai cô, thở phào nhẹ nhõm, lập tức hứa hẹn: “Sau này Cố Tuấn nếu còn dám ức hiếp cô, có ý đồ xấu với con nhà cô, thím chắc chắn sẽ không tha cho cậu ta!”
“Cảm ơn thím ạ!”
Từ Uyển Ninh cười ngọt ngào, trong lòng vui vẻ, trận địa các thím nông thôn này cô coi như đã chiếm được một nửa.
“Thím Điền, chú nhà có nhà không ạ?” – Từ Uyển Ninh hỏi người phụ nữ gầy gò vừa đi tới. Người nọ kinh ngạc: “Cháu tìm ông ấy làm gì?”
Điền Bảo vốn là giáo viên trung học trên trấn, do hoàn cảnh thời đại đặc biệt nên bị điều xuống thôn, ở cùng chỗ với các thanh niên tri thức, ngày thường không có mấy ai muốn để ý đến ông.
“Cháu tìm chú mượn hai cuốn sách, muốn dạy bọn trẻ nhận mặt chữ.”
Nói rồi, cô nhét giỏ tre vào tay thím Điền: “Cái này là mang cho thím và chú ạ.”
Mọi người lại kinh ngạc, đều nói con dâu nhà họ Lâm mắt cao hơn đầu, bây giờ xem ra cũng rất biết cách cư xử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)