Từ Uyển Ninh vừa tỉnh lại đã bị người ta tát cho một cái nổ đom đóm mắt.
“Con ranh con, mày đừng hòng ăn vạ tao! Tao chỉ đẩy mày một cái thôi, giả chết cái gì!”
Giọng nữ chua ngoa mang đậm âm sắc địa phương nổ tung bên tai, loáng thoáng còn có tiếng trẻ con khóc thút thít.
Từ Uyển Ninh khó nhọc hé mí mắt, nhìn người phụ nữ trung niên đang chửi rủa xơi xơi trước mặt, khẽ nhíu mày.
Tình huống gì đây?
Cô chưa chết sao?!
Đang lúc ngơ ngác, Từ Uyển Ninh cảm thấy ống quần đột nhiên bị ai đó kéo một cái, cô cúi đầu, chạm phải một đôi mắt to đỏ hoe vì khóc.
“Mẹ, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, mẹ đừng bán bọn con đi có được không…”
Cô bé đang kéo quần cô chừng hai ba tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt, trên người chẳng có mấy lạng thịt, nhìn qua là biết suy dinh dưỡng. Quần áo rách rưới, miếng vá chồng lên miếng vá, không biết bao lâu rồi chưa giặt, căn bản không thể nhận ra màu sắc ban đầu.
Từ Uyển Ninh càng thêm ngơ ngác.
Hả?
Mẹ? Bán trẻ con?
Một cậu bé đột nhiên kéo cô bé ra sau lưng mình, che chở thật chặt, lớn tiếng mắng: “Bà ta mới không phải là mẹ của chúng ta! Bà ta là một người phụ nữ xấu xa!”
“Lát nữa hẵng lải nhải chuyện nhà chúng mày!” Người phụ nữ trung niên mất kiên nhẫn ngoáy ngoáy tai: “Từ Uyển Ninh, cho một câu dứt khoát đi, hai đứa trẻ, đúng giá năm trăm đồng, cô rốt cuộc có bán hay không!”
Đầu óc Từ Uyển Ninh “ong” lên một tiếng, một đoạn ký ức không thuộc về cô đột ngột tràn vào trong đầu.
Hồi lâu sau, cô hung hăng tự véo mình một cái.
Nước mắt lập tức trào ra!
Nhưng Từ Uyển Ninh lại dở khóc dở cười!
Cô vậy mà lại xuyên sách rồi!
Xuyên vào người nữ phụ độc ác có cùng họ cùng tên với cô!
Cô, Từ Uyển Ninh là đầu bếp hàng đầu am hiểu cả ẩm thực Trung Tây của thế kỷ hai mươi mốt, nhưng khi tham gia cuộc thi ẩm thực, con rắn sọc dưa dùng để làm món súp rắn đã bị người ta tráo thành rắn độc.
Cô bị cắn, cấp cứu không kịp thời, cứ thế mà chầu trời.
Sáng sớm hôm sau, Cố Tuấn đích thân đi bắt gian, vừa ăn cướp vừa la làng nói nguyên chủ có lỗi với gã, nam chính là quân nhân, bày tỏ sẵn sàng chịu trách nhiệm, nhưng nguyên chủ lại mù quáng vì tình đến mức cho rằng mình có lỗi với Cố Tuấn, đưa tiền còn sảng khoái hơn trước, thậm chí đem toàn bộ tiền sinh hoạt nam chính gửi về mỗi tháng cho gã.
Lần này, Cố Tuấn muốn chạy theo trào lưu kinh doanh, liền đề nghị nguyên chủ bán hai đứa trẻ đi…
“Nghĩ gì thế! Nhanh lên, rốt cuộc có bán hay không!”
Người phụ nữ trung niên huơ huơ tay trước mặt cô, đôi mắt tam giác tham lam chằm chằm nhìn cậu bé.
“Không bán! Mua bán nhân khẩu, bà cũng không sợ trời đánh thánh đâm à!”
Từ Uyển Ninh đem những lời muốn chửi khi đọc sách ra chửi một trận cho sướng miệng, kéo hai đứa trẻ đi, cô bé nắm tay cô, cậu bé nắm tay em gái, vẻ mặt đầy phòng bị, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Người phụ nữ kia thấy cô thật sự muốn đi, lập tức đổi giọng: “Cho cô thêm năm mươi đồng, con ranh con không đáng tiền, cùng lắm là cho người ta làm con dâu nuôi từ bé, cô đừng có mà không biết điều!”
Từ Uyển Ninh chỉ thẳng vào mũi người phụ nữ chửi ầm lên: “Bà nghe không hiểu tiếng người à? Còn bảo tôi bán con nữa, tôi sẽ lên ủy ban thôn tố cáo bà!”
Cô thầm sợ hãi, may mà mình đến kịp lúc, không để nguyên chủ thực sự bán những đứa trẻ đi.
Bởi vì, khởi nguồn cho kết cục bi thảm của nữ phụ độc ác trong sách chính là việc bán con.
Mẹ nam chính là người hiền lành, nguyên chủ làm mình làm mẩy bà đều nhắm mắt làm ngơ, chỉ coi hai đứa cháu nội như cục cưng.
Sau khi nguyên chủ bán con đi, mẹ chồng đòi lên ủy ban thôn tố cáo cô, nguyên chủ sợ hãi, một gói thuốc chuột tiễn mẹ chồng chầu trời.
Nam chính trở về làm rõ ngọn ngành, bắt đầu đi tìm con khắp từ nam chí bắc, trong thời gian này quen biết nữ chính trong sách. Nhiều năm sau, con trai tốt nghiệp đại học nhập ngũ, vào đúng đơn vị nơi nam chính đóng quân, hai cha con nhận nhau.
Nhưng…
Từ Uyển Ninh cúi đầu nhìn cô bé bên cạnh, ánh mắt phức tạp.
Cô bé này bị bán qua tay mấy lần, cuối cùng bán cho tổ chức ăn mày, lúc nhỏ bị đánh tàn phế để đi ăn xin kiếm tiền, lớn hơn một chút lại bị bán về làng, dùng xích sắt xích lại, sinh con…
Nguyên chủ cũng vì tội danh bán con đẻ, thường xuyên bị người trong tù đánh đập, chưa đầy một năm đã bệnh chết.
Nhớ lại cảnh tượng thê thảm khi nguyên chủ chết trong sách, Từ Uyển Ninh rùng mình một cái, cô nhất định phải biểu hiện cho tốt, xoay chuyển vận mệnh nữ phụ, sống sót đến đại kết cục!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)