Vì chăm sóc cho cô, Tưởng Thư Lan đề nghị mọi người đem toàn bộ lương thực, thịt và dầu ăn được phát mỗi tháng gom lại, cả nhà cùng nấu ăn chung với nhau.
Thế nhưng làm vậy lại khiến khẩu phần ăn vốn đã ít ỏi càng trở nên ít hơn. Tính trung bình thì mỗi người mỗi bữa chưa đến ba lạng cơm.
Không còn cách nào khác, Tưởng Thư Lan đành phải ra chợ đen mua thêm lương thực với giá cao. Nhưng nguồn cung lương thực ở chợ đen cũng vô cùng khan hiếm, nhiều khi có tiền cũng chưa chắc mua được.
May mắn là Tưởng Thư Lan làm việc tại Cửa hàng Bách Hóa Quốc Doanh, thỉnh thoảng có thể mua được bánh kẹo vụn hoặc trứng gà nứt vỏ không đạt tiêu chuẩn bày bán với giá rẻ.
Hơn nữa, Phạm Quốc Phong quanh năm lái xe đường dài, thường xuyên đi qua các vùng nông thôn. Mỗi lần ghé qua, ông lại đổi lương thực với bà con địa phương, thỉnh thoảng còn mang về thịt thỏ rừng hoặc gà rừng.
Đinh Tuệ vốn đã nhìn cô em chồng không vừa mắt, trong lòng chỉ mong Phạm Tình Tuyết sớm ngày xuống nông thôn. Như vậy sẽ bớt đi một miệng ăn, khỏi phải chia phần lương thực vốn đã chẳng còn bao nhiêu.
Hơn nữa, nếu Phạm Tình Tuyết rời đi, căn nhà cũng sẽ rộng rãi, thoải mái hơn.
Vì thế, hai chị em Đinh Tuệ và Đinh Ninh bàn bạc với nhau, quyết định để Đinh Ninh đứng ra trước, thuyết phục Phạm Tình Tuyết đăng ký xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, từ bỏ việc tiếp nhận vị trí của Tưởng Thư Lan.
Còn Đinh Tuệ thì tìm cách khéo léo qua lại với chủ nhiệm phòng nhân sự của Cửa hàng Bách Hóa Quốc Doanh để thuận lợi tiếp nhận công việc kia.
Nguyên chủ vốn được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ, tính tình đơn thuần lại thiếu chủ kiến. Bị Đinh Ninh khuyên nhủ vài câu, ý định cũng đã lung lay không ít.
Sau khi cha mẹ qua đời, tình cảm của cô lại đặt hơn nửa vào Dương Yến, người cô thầm có thiện cảm mơ hồ từ lâu. Vì vậy, cô tự nhiên cũng muốn theo bước chân anh ta cùng xuống nông thôn.
Chỉ cần nguyên chủ rời đi, chuyện Đinh Tuệ tiếp nhận công việc gần như chắc chắn.
Đáng tiếc, Đinh Tuệ tính tới tính lui vẫn thiếu một bước.
Nguyên chủ Phạm Tình Tuyết không cẩn thận ngã đập đầu mà hương tiêu ngọc vẫn, hiện tại linh hồn đang ở trong thân thể này là “Phạm Tình Tuyết” đến từ thế kỷ hai mươi mốt.
Chỉ e rằng mọi chuyện sẽ không theo ý của hai người họ nữa.
***
Những chiếc lá bạch quả xanh biếc khẽ đung đưa trong gió. Ánh nắng chói chang bị tán lá cắt thành từng vệt sáng nhỏ, xuyên qua khung cửa sổ đang mở hé, rơi xuống chiếc khăn trải giường màu xanh dương đã được giặt sạch.
Trên trán Phạm Tình Tuyết quấn sơ sài hai vòng băng vải trắng, vết máu đỏ sẫm thấm trên mảnh vải khiến khuôn mặt vốn đã tái nhợt của cô càng thêm tiều tụy.
Thấy Phạm Tình Tuyết vẫn thờ ơ không có phản ứng gì, giọng nói của Đinh Ninh dần mang theo chút bực bội, trở nên hơi chói tai:
“Đừng dùng giun đũa để so sánh với tôi, nghe ghê tởm quá! Uổng cho cậu là người đọc sách cơ đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



