Hai nhân viên phục vụ trong tiệm đang vừa cắn hạt dưa vừa tán gẫu. Thấy cô bước vào, họ chỉ khẽ nhấc mí mắt: “Qua giờ rồi, không bán đồ ăn nữa.”
“Trong tiệm còn món gì làm sẵn không? Món gì cũng được.” Giọng cô mềm mại cất lên. Cô không ngại hạ mình nhất là trong tình huống này, nếu không ăn gì e rằng cô sẽ ngất mất.
Phạm Tình Tuyết mặc áo sơ mi và quần dài sạch sẽ, gọn gàng. Đôi mắt trong trẻo, sâu thẳm như thấp thoáng hơi nước: “Tôi cả ngày rồi chưa ăn gì.”
Nguyên chủ vì cha mẹ qua đời mà suốt ba ngày gần như không ăn uống. Sau khi choáng váng bị ngã ngất xỉu, Đinh Ninh và Đinh Tuệ cũng chẳng buồn chuẩn bị đồ ăn cho cô. Lúc này, cô đói đến mức bụng dính vào lưng, dạ dày co thắt thành từng cơn, vô cùng khó chịu.
Một trong hai nhân viên phục vụ động lòng trắc ẩn, giọng dịu lại: “Có mang tiền với phiếu gạo không?”
“Có.” Cô đã tìm được hai đồng tiền và năm lạng phiếu gạo trong ngăn bàn của nguyên chủ, tiện tay cất cùng bút và sổ vào túi vải bạt rồi mới khóa cửa đi ra.
“Chỉ còn một cái bánh bột ngô và một bát mì chay, cô chọn cái nào?”
“Mì ạ, cảm ơn.”
“Tám xu và ba lạng phiếu gạo.”
Phạm Tình Tuyết đưa tiền và phiếu. Nhân viên phục vụ từ trong bếp bưng ra một bát mì trắng trơn, không có gì ăn kèm. Có lẽ vì thương tình, cô ta còn rót thêm cho cô một bát chè đậu xanh, cười nói: “Uống đi, không tính tiền. Nếm thử xem.”
“Chỉ có cô là tốt bụng.” Người phục vụ gầy liếc xéo cô ta với vẻ “không biết tranh thủ”, rồi quét vỏ hạt dưa trên bàn xuống đất.
Phạm Tình Tuyết nghe những lời than phiền ấy mà có chút ngượng ngùng, vội vàng ăn hết bát mì rồi uống cạn bát chè đậu xanh. Khi cơn khó chịu trong dạ dày dịu đi đôi chút, cô đeo túi vải bạt lên vai rồi rời đi.
Trước khi đi, cô vẫn quay lại nói một câu “cảm ơn” với người đã giúp mình.
Nếu không có cô ấy, e rằng hôm nay Phạm Tình Tuyết cô phải nhịn đói về nhà.
Rời khỏi tiệm cơm quốc doanh chưa đầy một trăm mét, phía trước là một hiệu sách Tân Hoa.
Phạm Tình Tuyết dự định sẽ ôn tập cho kỳ thi đại học năm sau, nên tiện đường ghé hiệu sách để mua một ít tài liệu học tập.
Nhưng kết quả lại khiến cô thất vọng.
Trong hiệu sách bày đầy tranh chân dung lãnh tụ và các ấn phẩm tuyên truyền cách mạng; ngoài ra còn có sách tranh khổ nhỏ như “Tiểu binh Trương Ca”, “Một đôi giày thêu”, “Truyền kỳ Hoa Mai Đảng”, … đều là những câu chuyện cách mạng hoặc phản gián có minh họa.
Tìm suốt một hồi, cô vẫn không thấy nổi một cuốn sách chuyên môn nào có thể dùng để học.
Sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, có một bộ sách “Tự học Toán Lý Hóa” được rất nhiều thí sinh tranh nhau tìm mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)