Quả nhiên—
“Không thành vấn đề. Nhà anh còn thiếu những gì, cứ liệt kê ra một danh sách cho tôi. Lát nữa tôi về xem thử có thể mua được mấy món, đến ngày bổ sung hàng ngày mai, tôi sẽ nhờ người lén giữ lại vài thứ đồ cưới cho anh.” Tôn Tiểu Điệp cười sảng khoái nhận lời.
Lý Thiết xoa xoa hai tay, khuôn mặt đầy đặn vì kích động mà run nhẹ hai cái, ánh mắt nóng rực: “Vậy thì tôi xin cảm ơn trước nhé đồng chí Tiểu Tôn. Cô đúng là người tốt, lần này đã giúp tôi một việc lớn.”
Nói xong, anh ta vội vàng ba bước gộp thành hai chạy về nhà ăn tìm giấy bút; lục lọi một hồi vẫn không thấy, sốt ruột đến mức trán vã đầy mồ hôi.
“Đầu bếp Lý, tôi có mang giấy bút.”
Phạm Tình Tuyết có thói quen mang theo giấy bút bên người. Trong chiếc túi vải bạt màu vàng đất đeo chéo, cô mang theo một cuốn sổ và chiếc bút máy duy nhất của nguyên chủ.
Lý Thiết cảm kích cười với cô, tiện tay quệt mồ hôi dính trên lông mày.
“Anh đọc đi, tôi ghi cho.” Giọng cô trong trẻo, dễ nghe.
“Hai chiếc khăn mặt đỏ in chữ Song Hỷ, hai vỏ gối đỏ in chữ Song Hỷ, một tấm ga giường đôi hoa mẫu đơn đỏ, một cân kẹo mừng, một cân kẹo mạch nha, hai bánh xà phòng thơm, một hộp kem dưỡng da, một chiếc váy liền.”
Những thứ trong nhà có thể chuẩn bị thì đều là loại tương đối dễ mua. Chỉ còn mấy món đồ cưới màu đỏ chuyên dụng và kẹo mừng là phải mang giấy đăng ký kết hôn đi mua mà cũng chưa chắc mua đủ được.
Vốn dĩ phía nhà gái còn yêu cầu nhất định phải có một món trong “tam chuyển một vang”*, thậm chí còn nói thẳng: “Nghe được tiếng mới kết hôn”**. Nhưng vì không thể lấy được phiếu radio, nhà họ đành nâng tiền sính lễ lên ba trăm đồng, lúc đó nhà gái mới chịu thôi.
*tam chuyển là máy may, đồng hồ đeo tay, xe đạp; một vang là radio
**Nghĩa là phải có radio thì nhà gái mới đồng ý kết hôn
“Chỉ có từng này thôi à? Còn muốn mua thêm gì nữa không?”
Tôn Tiểu Điệp bước nhẹ đến bên cạnh Phạm Tình Tuyết, nghiêng đầu nhìn danh sách.
Với người khác, muốn gom đủ những thứ này có khi phải chen lấn đến sứt đầu mẻ trán ở cửa hàng bách hóa quốc doanh cũng chưa chắc mua được. Nhưng với Tôn Tiểu Điệp, một nhân viên bán hàng thì lại chẳng phải việc gì khó.
Mỗi lần nhập hàng, họ thường lén giữ lại một phần hàng khan hiếm để bán cho người quen. Ai trong tay cũng có chút “hàng riêng” nên việc gom đủ những món trong danh sách này thực ra rất dễ.
“Những thứ còn lại trong nhà tôi đã chuẩn bị gần đủ rồi. Tôi sẽ đưa tiền và tem phiếu cho cô.”
Giải quyết được chuyện lớn đã đè nặng trong lòng hơn một tháng, Lý Thiết thầm thở phào nhẹ nhõm, vô thức đưa tay sờ vành tai vẫn còn âm ỉ đau.
Cuối cùng cũng không còn cảnh mỗi lần về nhà lại bị “cọp mẹ” véo tai càm ràm nữa.
Cả gia đình chen chúc sống chung trong một căn nhà, ngày nào cũng để lũ trẻ nhìn thấy mình bị mắng mỏ, thân là trụ cột gia đình, chẳng lẽ anh ta không cần chút thể diện sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)