Khóe mắt liếc thấy bà lão ăn mặc lam lũ vẫn chưa rời khỏi trước quầy mà còn đứng đó một cách rụt rè, hai tay co quắp nắm chặt cuộn chỉ gai. Đôi mắt phủ một lớp đục trắng cứ lưu luyến nhìn quanh quầy hàng, như thể không nỡ rời đi.
Mạnh Diễm Linh càng thêm mất kiên nhẫn, ném phịch chiếc áo len đang đan dở xuống, hàng mày liễu dựng ngược.
Bực bội.
Khó chịu.
Muốn đánh người.
Cô ta cố nén cơn giận, nhớ lại lần trước Nghiêm Văn Bác đã nghiêm túc góp ý với mình liền cứng giọng nói: “Còn chuyện gì nữa không? Không có thì tránh ra, đừng đứng chắn ánh sáng của tôi.”
Quầy của cô ta nằm ở góc trong cùng của cửa hàng bách hóa quốc doanh, ánh sáng vốn đã không tốt. Nếu có khách đứng trước quầy che mất ánh nắng, việc đan áo len của cô ta sẽ càng thêm mỏi mắt.
“Cái đó… đồng chí…” Bà lão lắp bắp.
Sợ mình đắc tội với nhân viên bán hàng, về sau đến mua đồ sẽ bị từ chối, bà lão chỉ đành lủi thủi rời đi với những bước chân tập tễnh.
Thái độ kiêu ngạo của Mạnh Diễm Linh khiến Phạm Tình Tuyết vốn đã quen với kiểu phục vụ “khách hàng là thượng đế” không khỏi kinh ngạc. Cô gần như không thể tin được những gì vừa xảy ra trước mắt.
Thấy Phạm Tình Tuyết tròn mắt, vẻ mặt như đang hoài nghi cuộc đời mà nhìn Mạnh Diễm Linh, Tôn Tiểu Điệp theo phản xạ lên tiếng giải thích: “Đa số nhân viên bán hàng ở đây tính tình đều không tốt lắm, quen rồi thì ổn thôi. Tính xấu của chị Mạnh trong đơn vị chúng ta còn thuộc hàng này cơ.”
Nói rồi, cô giơ ngón tay cái lên ra hiệu, sau đó chỉ về phía cây cột đối diện quầy của Mạnh Diễm Linh.
“Tháng đầu tiên sau khi Nghiêm Văn Bác nhậm chức, anh ấy đã tặng chị Mạnh sáu chữ lớn, treo ngay trên cột mà chị Mạnh vừa ngẩng đầu là nhìn thấy, như một lời cảnh cáo.”
Theo hướng chỉ của Tôn Tiểu Điệp, khi nhìn rõ sáu chữ ấy, Phạm Tình Tuyết không nhịn được bật cười.
“Không được đánh mắng khách hàng.” Sáu chữ đỏ chói mắt, mang ý châm biếm vô cùng rõ rệt.
Tôn Tiểu Điệp bĩu môi: “Sự lợi hại của chị Mạnh, sau này cậu sẽ từ từ cảm nhận được. Thôi không nói chị ấy nữa. Tình Tuyết, cô dùng loại kem dưỡng da gì vậy? Mùi thơm thật đấy, trước giờ tôi chưa từng ngửi thấy mùi nào như vậy.”
Trên quầy hàng chỉ bày vài loại kem dưỡng da của các nhãn hiệu Nhã Sương, Điệp Sương, Diện Hữu, Song Muội. Tôn Tiểu Điệp đã dùng qua hết rồi nhưng không loại nào có mùi hương giống với hương thơm trên người Phạm Tình Tuyết.
Vào mùa thu đông thì còn đỡ, nhưng mùa hè dùng kem dưỡng da lại khá nhờn, dễ nổi mụn. Dạo gần đây, Tôn Tiểu Điệp dùng rất ít, chỉ thoa một chút sau tai để át mùi mồ hôi.
Hai năm nay, kem dưỡng da Song Muội dần trở nên thịnh hành. Mùi hương của nó khá đặc biệt, hơn nữa còn có cả tác dụng xua muỗi.
Nghe nói trước đây, các quý phu nhân ở Ma Đô còn dùng nó như nước hoa. Những gia đình khá giả đều mua một lọ để dành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


