“Đại tiểu thư, sao cô có thể nói chuyện với phu nhân như thế chứ? Phu nhân đối xử tốt với cô thế nào chúng tôi đều nhìn thấy rõ, sao cô có thể bắt nạt bà ấy được?”
Một nữ giúp việc thường ngày cùng Ninh Uyển Quân chăm sóc vườn hoa đã không nhịn được mà lên tiếng đòi lại công bằng cho bà ta, phu nhân là một người tốt như vậy kia mà!
Có người thứ nhất thì liền có người thứ hai dám lên tiếng.
“Đúng vậy đại tiểu thư, cô làm như thế là không tôn trọng bề trên rồi. Phu nhân lúc nào cũng thương yêu cô nhất, sao cô có thể...” hành động đại nghịch bất đạo như vậy được.
“Đại tiểu thư, cô mau xin lỗi phu nhân đi, nếu không tiên sinh về cũng sẽ giận cô lắm đấy.”
Những người giúp việc này dám lên tiếng vì Ninh Uyển Quân, chủ yếu là dựa vào thái độ của Thương Viên Lận đối với Thương Ương suốt bao nhiêu năm qua. Ông chưa bao giờ quá mức quan tâm, mỗi ngày chỉ hỏi han đôi ba câu cho có lệ.
Mọi người đều biết Thương Ương có thiên tư bình thường, vì thế họ tự nhiên cho rằng cô không được sủng ái. Cộng thêm dạo gần đây hai cha con ngày nào cũng cãi vã, hai ngày trước Thương Ương còn bị nhốt trong phòng làm việc chịu đòn. Chuyện này người biết rõ nội tình thì ít, mà người không biết thì lại cứ ngỡ là Thương Ương đã chọc giận Thương Viên Lận.
Trong khi đó, Thương Viên Lận và Ninh Uyển Quân tuy không hẳn là tâm đầu ý hợp, nhưng cũng là tương kính như tân. Tiên sinh luôn dành cho phu nhân sự tôn trọng nhất định, thỉnh thoảng còn tặng bà ta một hai món quà.
Sự khác biệt quá rõ ràng, bây giờ đứng ra bảo vệ phu nhân đối với họ mà nói thì cũng coi như là đang thay mặt ông chủ để giáo dục đứa trẻ không hiểu chuyện này.
Nào có hay rằng, trong lúc bọn họ đang mồm năm miệng mười bàn tán thì sắc mặt của Thương Ương và Thương Dịch đã sớm lạnh lẽo đến cực điểm.
Dì Triệu nghe thấy Thương Ương bị chỉ trích thì lập tức từ trong bếp bước ra, đứng ngay sau lưng cô rồi trừng mắt nhìn mấy kẻ giúp việc kia.
“Các người mà cũng dám chỉ trích đại tiểu thư sao? Ai cho các người cái gan dám khoa tay múa chân với chủ nhà hả! Thật là không có quy củ!”
“Đại tiểu thư là chủ nhân của ngôi nhà này, cô ấy nói gì làm gì đều đã có tiên sinh dạy bảo, các người tính là cái thá gì chứ!”
Bà đỏ bừng mặt, nhìn đám giúp việc không não kia mà phát hỏa. Bình thường bọn họ lén lút nói xấu sau lưng không bị bà bắt quả tang thì thôi đi, bây giờ lại dám đứng trước mặt đại tiểu thư mà ra vẻ dạy đời.
Chuyện này mà đặt ở nhà họ Tiết thì đã sớm bị lôi ra ngoài đánh gậy cho đến chết rồi!
Điều Ninh Uyển Quân chú ý lại chính là câu nói: Đại tiểu thư mới là chủ nhân của cái nhà này.
Bà ta mím chặt môi và cảm thấy thật nực cười. Người hầu trung thành của nhà họ Tiết quả nhiên danh bất hư truyền, đúng là một con chó tốt, bộ bà ta coi như bà chủ chính thức của nhà họ Thương này đã chết rồi hay sao!
Đám giúp việc này cũng chẳng phải hạng người có cốt cách gì, bị dì Triệu mắng một trận thì nhất thời chưa kịp phản ứng. Mọi người đều làm việc cho nhà họ Thương, đây là lần đầu tiên họ bị dì Triệu mắng xối xả như vậy, nên sau khi tỉnh táo lại liền lập tức cãi vã dữ dội.
“Bà chẳng phải cũng là người đi làm thuê thôi sao, dựa vào cái gì mà nói chúng tôi như thế!”
“Bình thường bà đã chướng mắt với chúng tôi rồi, hết chê cái này lại trách cái nọ, còn không cho phép chúng tôi nói tốt cho phu nhân. Thật ra là chính bà không thích phu nhân đúng không!”
“Chúng tôi nói không có lý sao? Chúng tôi chỉ là đòi lại công bằng cho phu nhân thôi. Phu nhân đã làm nhiều việc như vậy, dựa vào cái gì mà phải chịu uất ức, như thế thật quá bất công!”
“Biết là bà thiên vị đại tiểu thư, nhưng cũng không thể thiên vị trắng trợn như thế được, chúng ta phải nói chuyện theo lẽ phải chứ!”
Một chiếc bát sứ trắng bị ném văng ra, nước canh bắn tung tóe lên cạnh bàn, mặt các món ăn và sàn nhà, nhuộm một mảng dầu mỡ tanh nồng. Đôi đũa bị ném ra sau đó lần lượt rơi xuống chân đám giúp việc khiến bọn họ sợ hãi đồng loạt lùi lại phía sau.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh chóng, một giây trước họ còn đang phẫn nộ kể tội, thì giây tiếp theo đã bị tình huống bất ngờ này cắt ngang.
Trên tay Thương Ương dính vài giọt nước canh, Thương Dịch tinh mắt nhìn thấy liền rút một tờ khăn ướt đưa qua. Đến khi hai người ngước mắt lên thì ánh mắt đã lạnh lẽo như ngâm qua nước đá, chằm chằm nhìn vào lũ ngu ngốc kia.
Tính tình cậu vốn cô độc nên chẳng mấy quan tâm đến thế giới bên ngoài. Đặc biệt là sau khi Ninh Uyển Quân gả vào đây, cậu không ngờ đám giúp việc này lại được bà ta dạy dỗ “tốt” đến mức này.
Thương Ương đưa mắt quét qua gương mặt của bọn họ một lượt rồi lạnh lùng cười thành tiếng.
“Đúng là chán sống rồi mới dám nói chuyện với tôi như thế. Nhà họ Thương trả lương hậu hĩnh như vậy là để các người đến đây chỉ trích tôi sao? Có được đằng chân lân đằng đầu thì cũng chưa đến lượt các người đâu!”
“Cảm thấy tôi bắt nạt vị phu nhân dịu dàng lương thiện của các người à? Nếu thế này mà gọi là bắt nạt thì tôi đúng là đại thiện nhân rồi. Chủ nhà nói chuyện thì liên quan cái quái gì đến các người, không muốn làm nữa thì biến ngay cho khuất mắt tôi.”
Dì Triệu nghe Thương Ương mắng nhiếc mà càng nghe càng thấy an lòng, sống lưng cũng thẳng tắp lên. Quả nhiên cứ trực tiếp dùng pháo bắn chết mấy thứ không có mắt này là cách tiện lợi nhất.
Phu nhân ơi, người ở trên trời có linh thiêng nhìn thấy đại tiểu thư trưởng thành thế này chắc chắn sẽ vui lắm. Sẽ không có ai có thể bắt nạt được đại tiểu thư dù chỉ một chút.
Thương Ương bực bội vò tóc, đột nhiên cảm thấy hơi khô họng, có lẽ là do ngọn lửa giận trong lòng đang cháy quá vượng.
Ngay sau đó, một ly nước xuất hiện trước mặt cô, cô nhướng mày nghiêng đầu nhìn, quả nhiên là cậu em trai hiểu chuyện của mình.
Thương Dịch luôn chú ý đến trạng thái của Thương Ương nên đã chuẩn bị sẵn nước từ sớm. Cô ở phía trước xông pha trận mạc thì cậu phải đảm bảo hậu cần không được sai sót.
Nhìn đám giúp việc đối diện không dám ho he một tiếng nào, Thương Ương uống nửa ly nước để nhuận giọng rồi mỉa mai nói: “Sao không nói nữa đi? Lúc nãy chẳng phải hùng hổ lắm sao?”
“Công bằng, đạo lý, chẳng phải lúc nãy các người nói năng hùng hồn, chính nghĩa lắm sao? Thật nực cười, dẹp ngay cái thứ công bằng đạo lý đó đi, lại còn dám lên mặt giảng giải với tôi nữa. Nghĩ rằng thế giới này toàn là chân thiện mỹ chắc, các người sống trong truyện cổ tích à?”
“Mau đi thu dọn đồ đạc rồi cút đi, quyền đuổi việc các người tôi vẫn có đấy. Để tôi xem sau này có nhà nào dám thuê cái loại chó má dám mắng chửi chủ nhân ngay trước mặt như các người không. Nhân lúc tôi chưa quá nổi giận thì biến mất khỏi mắt tôi ngay.”
Thương Ương đã ngừng nói nhưng đám người đó vẫn không nhúc nhích. Bọn họ đều sợ hãi và căng thẳng nhìn chằm chằm vào vị phu nhân “chân thiện mỹ” trong lòng mình, hy vọng bà ta có thể đứng ra làm chủ.
Thật nực cười.
Ninh Uyển Quân liên tục bị đả kích bởi cảnh tượng này, lại nghe thấy tiếng khóc lóc của đám giúp việc khiến đầu óc bà ta choáng váng. Đúng là một lũ ngu xuẩn, thế mà lại dám đứng đây mắng chửi một cách công khai như vậy.
Bà ta hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ mặt yếu đuối rồi nhìn Thương Ương định làm chút công phu ngoài mặt: “Ương Ương, bọn họ đều đã làm việc ở nhà chúng ta nhiều năm rồi, hay là...”
“Tôi đếm đến ba, nếu còn không cút tôi sẽ gọi bảo vệ đến ném các người ra ngoài, tiền lương tháng này cũng đừng hòng nhận được.”
Thương Ương trực tiếp cắt ngang lời Ninh Uyển Quân, dù sao cô cũng biết bà ta chỉ đang diễn kịch cho đám giúp việc đó xem mà thôi.
Đám giúp việc thấy vị phu nhân mà mình ủng hộ cũng không giúp được gì thì triệt để nhận ra mình đã phạm sai lầm. Bọn họ bắt đầu khóc lóc cầu xin Thương Ương giơ cao đánh khẽ, tha thứ cho họ một lần này.
Dì Triệu đảo mắt một cái, tha cái quỷ gì, dám làm ra chuyện thế này thì sau này sẽ dám cưỡi đầu cưỡi cổ chủ nhà mất!
“Ba.”
Những kẻ mồm năm miệng mười đã biến mất, chỉ còn lại một hai người giúp việc thông minh hơn một chút, nãy giờ vẫn im lặng giả chết. Họ nhìn sắc mặt của Thương Ương rồi nhanh chóng dọn dẹp bãi chiến trường bừa bãi này.
Bữa cơm này coi như không ăn được nữa, nhưng trong tủ lạnh vẫn còn đồ ngọt đã mua. Tuy mắng người xong có hơi mệt nhưng trút được giận thì cảm thấy thật sảng khoái.
Thương Ương cười như không cười nhìn Ninh Uyển Quân đang có gương mặt hơi tái nhợt: “Xem ra người làm trong nhà có quan hệ rất tốt với dì nhỉ, đến mức có thể vì dì mà đứng ra mắng tôi luôn.”
“Dì đúng là rất biết quản gia đấy.”
Sống lưng Ninh Uyển Quân cứng đờ.
Thương Dịch cũng đứng dậy đi theo Thương Ương, sau đó dặn dò dì Triệu: “Nói chuyện vừa rồi cho ông ấy biết.”
Cậu đang ám chỉ Thương Viên Lận, dì Triệu lập tức hiểu ý của cậu.
Ninh Uyển Quân quay đầu trừng mắt nhìn Thương Dịch, nhưng Thương Dịch hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của bà ta. Cậu lạnh lùng như thể người đứng ở đó chỉ là một đám không khí không hơn không kém.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)