Thương Ương vừa gặm táo vừa ném người cho đám vệ sĩ, trông cô có vẻ khá bực mình.
Thương Dịch gật đầu và dặn dò đám vệ sĩ: "Đưa bọn họ đến đồn cảnh sát đi."
"Rõ!"
"Đừng mà! Đừng! Lần này cô tha cho tôi đi, sau này cái gì tôi cũng nghe cô hết!"
Dù sao cậu ta tuyệt đối không thể đến đồn cảnh sát được, nếu để ba cậu ta biết thì ông sẽ đánh chết cậu ta mất, mặt mũi cũng chẳng còn nên nói gì cậu ta cũng không đi!
Thương Ương nghe thấy thế thì ồ lên một tiếng rồi hoàn toàn chẳng để tâm, cô đánh mắt nhìn cậu ta một lượt từ trên xuống dưới rồi chậc lưỡi đầy chê bai.
Chàng trai: ...︵╰(‵□′)╯︵
"Cậu thì giúp được gì cho tôi?"
Chàng trai kia lập tức bắt đầu thể hiện bản thân: "Tôi tên là Tưởng Tiễn, Thập Tam Đình của nhà họ Tưởng ở Kinh Thành chắc cô cũng biết mà, nhà chúng tôi ở đây khá có thế lực đấy, thật đấy! Cô phải tin tôi!"
Sợ Thương Ương không tin nên cậu ta lại nhìn sang mấy tên du côn bên cạnh, đám du côn nhận được tín hiệu thì vội vàng gật đầu lia lịa.
"Đúng đúng! Nhà họ Tưởng là ông trùm ở Kinh Thành đấy, vụ mua bán này cô không lỗ đâu!"
Thương Dịch: "Cũng tạm."
Tưởng Tiễn trợn tròn mắt, cũng tạm ư? Đâu chỉ là cũng tạm chứ! Thập Tam Đình của họ chính là cây đại thụ chọc trời đấy! Ai đi trên con đường này mà nghe danh nhà họ Tưởng chẳng phải đi vòng qua, đó chính là vua một cõi đấy!
"Thế thì càng phải đưa đến đồn cảnh sát, cái gì mà ông trùm địa phương chứ, cứ để chú cảnh sát quét sạch hắc ám và trừ hại cho dân đi!"
Đám du côn: (;´༎ຶД༎ຶ`)?!
Vệ sĩ nghe lệnh lập tức đưa người vào trong xe, Tưởng Tiễn ngây người rồi dốc sức ôm lấy cửa xe vùng vẫy, sao chuyện này lại chẳng giống với kịch bản mà cậu ta nghĩ chút nào thế này?!
"Chị! Chị là chị của em... à không, đại ca, đại ca! Tôi cầu xin chị, sau này tôi nhất định cái gì cũng nghe chị hết!"
Thương Ương thong dong gặm táo, con hẻm bỗng chốc yên tĩnh hẳn đi như thể đang chờ đợi lời vàng ý ngọc của cô, cô suy nghĩ một chút rồi tăng thêm điều kiện: "Gọi đâu có đó, bảo gì nghe nấy?"
Thấy sự việc còn có cơ hội xoay chuyển nên Tưởng Tiễn lập tức gật đầu: "Tất nhiên rồi, chỉ cần cô đồng ý thì sau này tôi sẽ gọi cô là đại ca!"
Thương Ương giơ tay lên và đám vệ sĩ lập tức buông người ra, lúc này Tưởng Tiễn mới thở phào một hơi rồi vội vàng cúi người cảm ơn, những tên du côn khác cũng rất có mắt nhìn khi đứa sau cúi thấp hơn đứa trước, chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu thôi.
Thương Dịch vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng, cậu ấy nhìn về phía Tưởng Tiễn: "Là ai làm."
Tưởng Tiễn vừa rồi đã bị cậu nhìn đến mức hơi sợ hãi, nên bây giờ biết gì nói nấy: "Lữ Yên, là Lữ Yên gọi điện bảo chúng tôi đến."
Lữ Yên?
Thương Dịch mím chặt đôi môi, mi mắt hạ xuống tạo thành một khoảng bóng râm, áp suất thấp tỏa ra từ người cậu ấy bao trùm lấy toàn thân.
Sau lần trước Lữ Yên nói ra tên của Thương Ương, cậu ấy mới thực sự chú ý đến người này, còn trước đó cậu ấy thậm chí còn chẳng biết tên đối phương.
Cậu ấy rõ ràng đã cảnh cáo cô ta phải tránh xa bọn họ ra rồi, tại sao lại không nghe lời chứ?
"Nghe tên có vẻ là con gái nhỉ, chao ôi, người đẹp đúng là hay bị dòm ngó mà." Thương Ương nói nhăng nói cuội rồi quay đầu nhìn sắc mặt đen như nhỏ ra nước của em trai mình, cô nhướn mày: "Em quen à?"
Thương Dịch lắc đầu một cái rồi lại gật đầu một cái.
Thương Ương đảo mắt lên trên rồi lại gặm thêm hai miếng táo, quả táo bị cô gặm ra một vòng hình răng cưa, bỗng nhiên nhớ ra một người nên cô đưa tay lên mặt khua khoắng một hồi.
"Có phải là mặt nhỏ nhắn, để tóc mái bằng, ồ đúng rồi, phía sau còn có hai cô gái đi theo nữa không?" Quan trọng nhất chính là câu nói phía sau đó.
Lần trước cô gái kia đứng ở giữa còn hai cô gái phía sau đi theo nghe lời vô cùng, đúng là có cảm giác của một tiểu thư khuê các thời phong kiến luôn mang theo hai tỳ nữ thân cận bên mình vậy.
Trí nhớ của Thương Dịch cũng khá tốt và lại có ấn tượng với Lữ Yên, vì vậy sau khi nghe Thương Ương mô tả,cậu ấy lập tức nhận ra ngay và gật đầu với cô.
"Hóa ra đúng là cô ta thật." Thương Ương nhìn Thương Dịch một lượt từ trên xuống dưới, có vẻ hơi tức giận: "Nói cho chị biết đi, có phải em trêu chọc gì cô ta không?"
Nếu không thì lần trước sao người ta lại trực tiếp đến chặn đường cô, còn cứ nhất thiết phải hỏi quan hệ của họ là gì... Không đúng, Thương Ương đảo mắt một vòng rồi lại quan sát kỹ khuôn mặt của Thương Dịch, sau đó chợt nhận ra điều gì đó.
Đôi mắt đen thâm trầm của Thương Dịch nhìn chằm chằm vào Thương Ương rồi hơi nghiêng đầu, cậu ấy không hiểu biểu cảm hóng hớt kia của cô là có ý gì.
"Chị cứ tưởng em mắc nợ tiền bạc gì đó bên ngoài, hóa ra lại là nợ tình cơ đấy."
"Có dưa để hóng nè!" Tưởng Tiễn đứng bên cạnh nghe mà hào hứng vô cùng nên vẫn chưa đi, còn mấy tên du côn khác đã bị cậu ta đuổi đi hết rồi: "Có phải là có người nhìn trúng bạn trai cô rồi ghen tị với cô, sau đó bỏ tiền thuê người đến xử lý cô không?"
Nhìn cái bộ dạng lanh chanh hóng hớt này của cậu ta mà Thương Ương vỗ một phát vào sau gáy: "Bạn trai gì chứ, tôi là chị cậu ấy, chị ruột cùng một bụng chui ra đấy!"
Mù hay sao mà không nhận ra hai người bọn họ trông giống nhau thế này.
Thương Dịch không hề vì nghe thấy Thương Ương tận miệng thừa nhận là chị mình với người ngoài mà cảm thấy vui vẻ, ngược lại cậu ấy còn siết chặt nắm đấm, đôi môi lạnh lùng mím chặt đến đáng sợ, vậy là vì cậu ấy nên Thương Ương mới gặp nguy hiểm sao?
Tưởng Tiễn nghe thấy lời này thì lại quan sát kỹ khuôn mặt của hai người, cậu ta nhìn qua nhìn lại mấy lần rồi thốt lên một tiếng chửi thề, đúng là trông giống nhau thật!
Chẳng qua là vì một nam một nữ nên cậu ta hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó, cứ tưởng là hôn nhau nhiều quá nên có tướng phu thê cơ, cộng thêm việc vừa rồi Thương Dịch cứ dùng ánh mắt âm u đó nhìn mình nên cậu ta mới hiểu lầm.
Nhặt chiếc cặp sách dưới đất lên, Thương Ương phủi phủi bụi bẩn bám trên đó rồi đi tìm bà cụ để lấy bánh ngọt, thấy cô đi tới thì bà cụ cười hiền từ: "Đánh thắng rồi hả cháu gái?"
Thương Ương nhận lấy bánh ngọt: "Đánh thắng rồi, bà cứ yên tâm ạ."
Bà cụ gật đầu rồi lại nhắm mắt tận hưởng thời gian rảnh rỗi, đúng là học sinh của Trường Trung học số 1 Kinh Thành có khác, ngay cả đánh nhau cũng giỏi hơn những đứa trẻ khác nữa.
"Đại ca, chị tên là gì thế, chúng ta thêm phương thức liên lạc đi để sau này tiện liên hệ."
Tưởng Tiễn đi theo sau mông Thương Ương nịnh nọt vô cùng, thật ra cậu ta hoàn toàn có thể trở mặt không nhận người rồi bỏ chạy luôn, nhưng ai bảo cậu ta là người lăn lộn trên giang hồ chứ, người trong giang hồ coi trọng nhất là chữ nghĩa, đã hứa với người khác thì tuyệt đối không được nuốt lời.
"Thương Ương, họ Thương trong Thương triều, chữ Ương trong trung ương thêm bộ nữ bên cạnh."
Thương Ương lấy điện thoại ra trao đổi liên lạc với cậu ta rồi lại chỉ vào người bên cạnh. "Cậu ấy tên là Thương Dịch, chữ Dịch trong bác dịch."
Tưởng Tiễn ra dấu tay OK và nở một nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn quên sạch chuyện vừa bị đánh lúc nãy.
Thương Ương nhìn khuôn mặt bầm dập của cậu ta mà khẽ nhếch môi: "Hay là cậu cứ đến bệnh viện kiểm tra đi."
Ai ngờ người ta hoàn toàn chẳng bận tâm mà còn hào sảng xua tay: "Đàn ông mà, trên mặt có chút vết thương mới gọi là trải đời, không sao đâu. À, nếu chị muốn tìm người xử lý cô nàng kia thì cứ nói với tôi một tiếng, bảo đảm xong xuôi!"
"Được." Thương Ương gật đầu: "Nếu không dạy cho cô ta một bài học nhớ đời thì tôi không còn mang họ Thương nữa."
Tưởng Tiễn giơ ngón tay cái lên: "Chị đúng là đỉnh thật."
Quay trở lại xe, bác tài xế Trần đã đợi từ lâu không nhịn được mà quay đầu hỏi han tình hình, lúc đi ra cậu chủ nhỏ sa sầm mặt mày vội vã như vậy, phía sau còn dẫn theo một xe vệ sĩ, cái tư thế đó cứ như là đi tìm người tính sổ vậy.
Thương Ương mỉm cười nhẹ nhàng: "Cũng không có chuyện gì lớn đâu ạ, con mèo nhà bà cụ ở đầu hẻm bị lạc nên cháu gọi người đến tìm mèo thôi."
Chuyện bịa đặt cô cứ mở miệng là nói ra được ngay, Thương Dịch không nhịn được mà liếc nhìn cô một cái.
Bác Trần ồ lên một tiếng, tuy rằng gọi vệ sĩ đến tìm mèo thì hơi nực cười thật nhưng chỉ cần người không gặp chuyện gì là tốt rồi, bác lại hỏi: "Vậy đã tìm thấy chưa?"
"Vẫn chưa tìm thấy ạ." Thương Ương giả vờ tiếc nuối thở dài một tiếng: "Có lẽ là nó mọc cánh bay đi mất rồi cũng nên."
Bác tài xế Trần: ?
Thấy tâm trạng Thương Dịch có vẻ hơi sa sút, Thương Ương đưa hộp bánh ngọt trong tay lên đung đưa: "Nè, cho em đấy, quà đi săn về đấy."
Sao lại không tính là đi săn được chứ, ở đó kỳ kèo với một đám du côn nửa ngày trời, đúng là miệng thiêng thật, sau này cô nhất định phải quản cái miệng mình cho tốt mới được.
Thương Dịch nhận lấy bánh ngọt nhưng vẫn mang vẻ mặt đầy tâm sự.
Thương Dịch ôm chặt hộp bánh ngọt, vì dùng sức quá mạnh nên đầu ngón tay hơi trắng bệch ra, hồi lâu sau cậu ấy mới run rẩy cất tiếng.
"Em xin lỗi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



